Skip to content

[AUDIO ĐAM MỸ] TỪ BỎ BẠO QUÂN, TA CHỌN BẾN ĐỖ BÌNH YÊN … — Transcript

Full Transcript — Download SRT & Markdown

00:00
Speaker A
Tôi là một tên thái giám nhát gan, hỗn cho đến cuối cùng, chủ tử Triệu Khiển đã lên làm hoàng đế. Tôi vẫn chỉ là một tên tiểu thái giám. Bất đắc dĩ, khi thái hậu hỏi tôi muốn ban thưởng thứ gì, tôi đã
00:10
Speaker A
chọn xuất cung. May mắn thay thái hậu nương nương đồng ý cho tôi xuất cung, còn ban cho tôi bạc thưởng, tôi như thường lệ, dập đầu bình bịch tạ ơn.
00:18
Speaker A
Triệu Khiển không nhịn được cười lạnh, vẫn là đồ phế vật như vậy. Tôi thu mình lại không nói lời nào, hắn mọn quỷ gối ở một bên. Cũng may là hắn không nghe thấy chuyện tôi sắp xuất cung, cơn mưa thu
00:27
Speaker A
tháng chín đã xua tan đi cái nóng bức. Tôi lạnh lẽo thu lại ống tay áo rách nát của mình. Thái hậu nương nương ngồi ngay ngắn ở ghế trên, ngươi chắc chắn muốn xuất cung. Nhát gan thì cũng không phải
00:37
Speaker A
vấn đề lớn, có thể rèn luyện thêm mà. Tôi liều mạng muốn nắm lấy cơ hội duy nhất này. Lắp bắc cầu xin thái hậu. Nô tài. Nô tài tự biết mình ngu ngốc, học không vào, làm việc cũng lề mề. Không,
00:47
Speaker A
không được đâu. Ca ca của nô tài cũng đang mong ngóng được đoàn tụ với gia đình. Nô tài biết ngài là người có tấm lòng Bồ Tát, xin ngài thương xót. Ngươi đã theo hầu bệ hạ ở nơi lãnh cung ăn
00:56
Speaker A
thịt người chừng ấy năm, xin một chức quán ngự tiền cũng đâu phải là không thể. Cớ sao lại cứ khăng khăng chọn xuất cung? Nghe đến hai từ lãnh cung, đầu gối đang quỳ đến tê dại của tôi bỗng khôi
01:05
Speaker A
phục đôi chút chi giác. Lãnh cung đúng là nơi ăn thịt người, nhưng lúc đó bên cạnh tôi có Tiểu Thất ở cùng nên cũng không đến mức quá đáng sợ. Hai người chia nhau một bát trào loãng xin được
01:14
Speaker A
còng lưng chui qua lỗ trò đến ngự thiện phòng trộn thức ăn cùng đáp chung một chiếc chăn lạnh léo cứng nhắc để sưởi ấm cho nhau. Ngay hắn đang câu xưng đế ai nấy đều nói tôi có con mắt tinh đời,
01:24
Speaker A
chọn được một người chủ tốt. Tôi cũng từng dương dương tự đắc, tưởng rằng mình cũng có thể một người làm quan, cả họ được nhờ. Thế nhưng ngày qua ngày, thái độ của những người xung quanh chuyển từ
01:33
Speaker A
hâm mộ sang chế giễu. Suy cho cùng, phàm là người có ân với hắn, đều đã được phong thưởng. Cho dù chỉ là người từng cho hắn một chiếc màn thầu cứng ngắc cũng được thưởng cả cân hạt dưa. Còn tôi
01:43
Speaker A
vẫn chỉ là một tên tiểu thái giám trong lãnh cung. Tôi từng muốn hỏi cho ra nhẽ, nhưng Tiểu Thất này đã trở thành bậc cửu ngũ chí tôn, bên cạnh có biết bao nhiêu người tiền hô hậu ủng bảo vệ, tôi căn
01:52
Speaker A
bản không thể đến gần. Thật vất vả mới lẻn vào được, tôi lại nghe thấy Khâu Công công hỏi hắn nên xử trí tôi thế nào. Hắn nói, "Cứ để mặc hắn đi, nô tài có ân với chủ tử, ngày tháng lâu dần sẽ
02:02
Speaker A
sinh ra thói kiêu ngạo vượt mặt." Giây phút ấy, Triệu Khiển khoác trên mình chiếc áo hoàng bào, ngồi cao trên ngai vàng, nhận sự quỳ lạy của vạn người. Hắn đã sớm không còn là tiểu thất nhát gan,
02:12
Speaker A
ẩn nhẫn, bị người ta bắt nạt, cần tôi bảo vệ trong lãnh cung nữa rồi. Tôi mừng thầm vì mình là một kẻ tiếc mạng, chỉ muốn sớm ngày ra khỏi cung. Tôi không do dự nữa, dập đầu khẩn cầu, nô tài vẫn
02:22
Speaker A
muốn xuất cung. Thái hậu nương nương không ép buộc thêm, bà ấy cũng có sự tính toán riêng, nghĩ kỹ rồi thì đừng hối hận. Chuyện ngươi xuất cung ai gia ân chuẩn, chỉ là chuyện này không được nói
02:31
Speaker A
cho bệ hạ biết, kẻo làm sức mẻ tình cảm giữa ai gia và bệ hạ, ngươi cũng là kẻ trung thành, ai gia thay mặt bệ hạ thưởng cho ngươi một khoản bạc, hãy sống cho tốt đi. Tôi như thường lệ lại dập
02:41
Speaker A
đầu bình bịch tạ ơn. "Thái hậu đang xử trí ai vậy?" Một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên. Tôi không ngẩng đầu, chỉ dùng khóe mắt liếc thấy đôi giày theo hoa văn rồng vàng óng ướt qua
02:50
Speaker A
trước mặt. Giọng thái hậu có thêm vài phần lấy lòng. "Bệ hạ, sao ngài lại tới đây? Đến thăm ngài, nô tài nếu chọc ngài không vui, cứ tùy ý xử trí." Giọng nói trầm thấp êm tai ấy, ngày trước luôn mềm
03:01
Speaker A
mỏng gọi một tiếng hị tử ca, không ngờ bây giờ nói ra những lời này lại lạnh lùng đến thế, chói tai đến phát đau, khóe mắt tơ cay xè, theo bản năng dùng sức dập đầu. "Nô tài có tội, xin thái
03:11
Speaker A
hậu thứ tội, xin bệ hạ thứ tội." Tôi như không còn cảm nhận được sự đau đớn, tiếng dập đầu tiếng sau to hơn tiếng trước. Vất vả mới có thể xuất cung.
03:19
Speaker A
Tôi không muốn giao nộp cái mạng mình ở đây như thế này. Triệu Khiển lạnh lùng cười khẩy. Vẫn là đồ phế vật như vậy.
03:24
Speaker A
Tôi hèn mọn quỳ rạp trên mặt đất, vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt từ trên cao nhìn xuống của hắn. Tôi không phản bác, chỉ hùa theo Chu Tử nói nô tài là phế vật, nô tài chính là phế vật. Thái hậu
03:34
Speaker A
hiền từ mỉm cười xoa dịu. Bệ hạ, Tiểu Hị Tử trong lúc gian nan vẫn không rời không bỏ, có thể thấy là kẻ trung thành.
03:40
Speaker A
Ai gia biết ngươi bận rộn nên đã tự tiện quyết định thưởng cho hắn một khoản bạc.
03:44
Speaker A
Ra là vậy còn không mau tạ ơn thái hậu rồi cút xuống, chẳng có chút nhãn lực nào cả. Vâng. Tôi lồm cồm bò dậy lui ra.
03:50
Speaker A
Ra đến cửa lại vấp ngã một cú. Cũng may hắn không nghe thấy chuyện tôi sắp xuất cung. Tôi quả một sống sót bước ra khỏi cung rồi. Khát vọng của tôi quá mãnh liệt đến mức ông trời cũng đang giúp
03:59
Speaker A
tôi. Làm xong việc vặt tôi xoa bóp cánh tay nhức mỏi quay về thì Tiểu Đức Tử đến thái giám hầu hạ bên cạnh thái hậu đến đã đến tiện tôi xuất cung. Tiểu Đức Tử nhập cung cùng lúc với tôi, hiện giờ
04:09
Speaker A
cũng là một trong những thái giám có thể diện nhất. Bộ trưởng bào cổ tròn may bằng lụa Giang Nam trên người cậu ấy lấp lánh ánh sáng, lạc lõng hoàn toàn với nơi hoang tàn cũ nát này. "Tiểu Đức Tử
04:17
Speaker A
đưa chiếc áo lụa cho tôi, huynh chịu khổ rồi." Tôi xốc lại tay nải trong tay, lắc đầu, "Không khổ." "Lúc nhập cung, tôi chỉ có một chiếc áo két rách nát dính đầy rơm rạ. Lúc xuất cung, thứ tôi mang
04:28
Speaker A
theo là một hộp gỗ đựng đầy bạc cùng hai chiếc áo bông. Cậu ấy hỏi vì hắn ta có đáng không?" 12 năm trước khi mới nhập cung, Khâu Công công đến lão thái giám quản lý nhóm chúng tôi đến từng nói,
04:38
Speaker A
Tịnh Thân xong, từ nay đã thành nô tài, được chủ tử để mắt tới thì những ngày tháng tốt đẹp sẽ đến. Đương nhiên cũng phải nhớ kỹ, đừng thật sự coi mình là con người. Súc sinh thì vẫn là súc sinh,
04:48
Speaker A
đừng hòng mơ tưởng đến chân tâm gì cả. Cuộc sống trong cung chẳng hề dễ chịu, chủ tử không vui, đánh mắng là chuyện thường tình, đồng thời thái giám vì muốn trèo cao, đạp lên nhau cũng là
04:58
Speaker A
chuyện thường thấy. Tính tôi lại không biết xu nịnh nên đành trở thành bia ngắm. Quần áo giặt không hết, vô đêm đồ không xuể, đầu gối quỳ không bao giờ ngưng. Điều khó chịu nhất không chỉ là
05:07
Speaker A
sự dày vò về thể xác mà còn là nỗi nhục nhã trong lòng. Chu Tử nhìn chúng tôi như nhìn xúc vật, nhìn đồ vật, căn bản không coi chúng tôi là con người. Ngay cả các cung nữ, nô tài cũng coi thường
05:17
Speaker A
những kẻ không nam không nữ như chúng tôi. Là Tiểu Đức Tử đã nói, cố gắng chống đỡ, tìm một người chủ tốt, xin một phần ân thưởng rồi xuất cung đi. Bây giờ quan trọng nhất là phải sống cho tốt.
05:27
Speaker A
Đúng, tôi phải sống, phải về nhà, phải cố nốt hận mà sống tiếp. Tôi trở nên thận trọng, dè dặt mọi lúc mọi nơi, trở thành kẻ nhát gan nhất trong miệng mọi người. Những năm đó, tôi học được cách
05:37
Speaker A
quỳ rạp xuống đất cầu xin tha mạng với tốc độ nhanh nhất. Tôi cũng từng cố gắng học cách nói năng xu nịnh, nhưng tôi lại xui xẻo không học được chiêu này. Sau đó tôi gặp Triệu Khiển, hắn co ro ở trong
05:47
Speaker A
góc, một đám thái giám hung hăng đạp lên người hắn, chửi rủa: "Thất hoàng tử, còn tưởng ngươi là chủ tử sao? Người trong cung đồn đại, thất hoàng tử rất lòng vua cha, nhân hậu tử tâm, tương lai
05:57
Speaker A
sẽ là ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi vị thái tử." Vô số kẻ không tiếc tiền bạc, dùng mọi mối quan hệ để chen chân vào phe phái của hắn. Thế nhưng hoàng hậu qua đời, thất hoàng tử vì muốn lên
06:07
Speaker A
tiếng bảo vệ mẫu hậu mà chọc giận thánh thượng bị đầy vào lãnh cung. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, từ chỗ ai cũng muốn bám lấy, nay ai nấy đều tránh không kịp.
06:15
Speaker A
Ngay cả thái giám lớn lên từ nhỏ cùng thất hoàng tử cũng đã mưu cầu lối thoát khác. Hiện tại thất hoàng tử lại càng bị thái giám trong lãnh cung ức hiếp. Tôi hiểu được sự hụt hẫng này cũng giống như
06:25
Speaker A
tôi ngày trước, ngày hôm qua còn được ăn bánh bao, hôm sau đã phải ăn cơm thiêu, của thực rất khó chịu. Nhìn thấy hắn, tôi lại nhớ đến chính mình lúc mới nhập cung, có thể giúp được chút nào hay chút
06:34
Speaker A
ấy. Tôi hít sâu vài hơi, bước lên trước, nịnh nọt đám thái giám đó.
06:45
Speaker A
giám ở Lãnh cũng có địa vị thấp hơn thái giám ở những nơi khác, đã phải chịu đựng quá nhiều ánh mắt khẻ lạnh. Hành động của tôi lại khiến bọn họ đặc biệt vừa lòng. Bọn họ giao người cho tôi xử lý
06:53
Speaker A
rồi bỏ đi. Người vừa đi, tôi liền mềm nhũn chân, ngã ngồi xuống đất lải nhải, ta cũng là vì muốn cứu đệ, đệ đừng trách ta. Tôi lại gần mới thấy tóc tai hắn rũ dựi, quần áo rách dưới, trên mặt toàn là
07:05
Speaker A
bồn đất, trên người có rất nhiều vết bầm tím, dù vậy, vẫn có thể nhận ra khí chất cao quý bất phàm của hắn. Tôi đưa cho hắn chiếc bánh bao dầu trong ngực, hơi nguội rồi, nhưng bù lại có thể lót dạ.
07:15
Speaker A
Hắn không nhận, cứ nằm thẳng đơ ở đó, ánh mắt trống rỗng nhìn lên. Răng co một lúc, tôi nhớ đến công việc còn đang rang dở, vội vàng đặt bánh bao xuống rồi chạy đi. Ngày hôm sau, hắn vẫn nằm đó. Tôi
07:25
Speaker A
vẫn đặt bánh bao bên cạnh hắn. Ngày thứ ba, hắn ngồi dậy, thứ tôi mang đến vẫn là chiếc bánh bao nguội. Tôi la mặt giúp hắn. Lúc này tôi mới nhìn rõ dung mạo của người này. Dù bị thương nhưng vẫn có
07:36
Speaker A
thể thấy rõ dung nhan như ngọc, giống như một vị tiên nhân lạc xuống trần gian. Hắn vẫn không nhận chiếc bánh bao tôi đưa. Chẳng lẽ lớn lên giống tiên nhân lại cũng có thuật ích cốc của tiên
07:44
Speaker A
nhân sao? Giây tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng bụng réo u ngục. Tôi khẽ nói, "Ăn đi, không có độc đâu." Hắn quay đầu đi, lạnh lùng nói, "Ta không thích ăn." Tôi bẻ chiếc bánh bao làm hai nửa, một nửa
07:55
Speaker A
tự mình cắn một miếng, nửa còn lại đưa cho hắn ăn, rồi mới có sức mặt sống tiếp. Hắn chỉ nhận lấy chiếc bánh bao, tôi lại cảm thấy đây có lẽ là một khởi đầu tốt. Chỉ là không ngờ mấy lần tiếp
08:05
Speaker A
xúc đó của tôi đã chọc giận những vị chủ tử khác, tôi cũng bị đuổi vào lánh cung.
08:09
Speaker A
Tôi mang theo chúc tay này ít ỏi, tay bưng bát cháo kê Tiểu Đức Tử cho vẫn còn nóng hổi, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt, quần áo mỏng manh của Triệu Khiển, tôi mềm lòng đưa cho hắn. Uống đi, chúng ta
08:19
Speaker A
sẽ sống nương tựa vào nhau. Vốn định chia một nửa, ai ngờ hắn uống cạn sạch.
08:23
Speaker A
Lượng công lớn như vậy, tôi có chút hối hận vì lỡ lời rồi. Ngay khi tôi định quay người rời đi, hắn kéo góc áo tôi lại, cụp mắt xuống khẽ nói, "Cùng nhau sống." Tôi sững sờ một lúc, sau đó mỉm
08:33
Speaker A
cười đáp, "Được, sau này đệ gọi ta là Hỉ Tử ca, ta sẽ bảo vệ đệ." Khâu Công công từng nói, trong công việc quan trọng nhất là phải chọn cho mình một người chủ tốt. Đừng tham món lợi trước mắt, cho dù
08:43
Speaker A
người chủ mình chọn tiền đồ có sáng sủa đến đâu cũng có thể rớt xuống vách núi vào ngày hôm sau. Đương nhiên, có người chủ tồi tệ, cũng có khả năng một ngày nào đó bay lên cành cao, đến lúc đó là
08:53
Speaker A
có thể xin ân thưởng. Tôi dùng tâm tư của mình vào đó, những ngày tháng ở lãnh cung chẳng hề dễ chịu, không ít kẻ chế nhạo tôi đã chọn một kẻ gánh nặng làm chủ tử. Bởi vì hoàng đế đã lập thái tử,
09:02
Speaker A
đồng nghĩa với việc chịu khiến hoàn toàn bị vứt bỏ. Tôi bị sắp xếp làm những công việc vặt vãnh mà người khác không muốn làm nhất, quần quật cả ngày trời, nhưng phần cơm có khi chỉ bằng 1/1 của đồng
09:11
Speaker A
bọn, thậm chí còn bị lấy để hiếu kính lão thái giám. Tôi đành phải nhờ Tiểu Đức Từ giúp đỡ, tìm cho tôi vài công việc lặt vặt, cũng có thể tạm bợ sống qua ngày. Số lần tôi về muộn ngày càng
09:21
Speaker A
nhiều, nhưng Triệu Khiển dù muộn thế nào cũng sẽ đợi tôi. Có một lần hắn ôm lấy tôi hỏi, "Ca cũng sẽ đi sao?" Tôi xoa xoa đỉnh đầu mềm mại của hắn, nói, "Không đâu, ca chỉ đi làm việc thôi,
09:31
Speaker A
không đi đâu cả. Triệu Khiển đưa cho tôi một miếng ngọc bội, đừng rời xa đệ. Nghe nói miếng ngọc bội này là do hoàng hậu để lại cho hắn, từng được đại sư khai quang, nhưng để bảo vệ thai nhi thì vô
09:40
Speaker A
dụng. Tôi không trả lời cũng không nhận lấy. Tôi có sự ích kỳ của mình, tôi không đỡ nổi sự tin tưởng tran chứa trong mắt hắn. Cho đến khi tôi bị phạt quỳ dưới tiết suất bốn canh giờ, thân
09:49
Speaker A
thể gần như mất hết chi giác. Triệu Khiển đã cõng tôi về, chật vật lấy cơ thể mình sưởi ấm cho tôi, bón thuốc cho tôi." Giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở. "Khi tử ca, đừng rời xa đệ." Hắn đeo
09:59
Speaker A
miếng ngọc bội lên người tôi, hướng thần linh mà phát nguyện. Tôi tỉnh lại từ trong cơn mê mang, trái tim khẽ run rẩy.
10:05
Speaker A
Sự ức khiếp đã chiếm lấy phần lớn nửa đời trước của tôi. Tôi trân trọng chút ấm áp hiếm hoi này. Tôi hứa tôi sẽ không rời bỏ Tiểu Thất. Giây phút ấy không có Chu Tử và nô tài, chỉ có Hị Tử Ca và
10:15
Speaker A
Tiểu Thất. Tiểu Thất có một đôi mắt trong veo, mỗi khi đôi mắt ngấn nước ấy nhìn tôi, tôi luôn mềm lòng, chuyện gì cũng chiều truộng hắn. Đến mức nuông chiều hắn bò lên giường của tôi, hắn nằm
10:24
Speaker A
sắt trên lưng tôi, nhe răng cắn dài tai tôi, động tình nói những lời mờ ám. Lên giường nhiều rồi, tình cảm sâu đậm rồi, lại sinh ra vọng tưởng. Tôi đã từng có giày phút muốn từ bỏ ý định xuất cung,
10:35
Speaker A
cứ như vậy ở bên cạnh hắn. Sau đó cuộc chiến đoạn đích trở nên kịch liệt, triệu khiển bị giam vào thiên lao. Tôi bôn bà khắp nơi, ba ngày không chợp mắt, dập đầu đến chảy máu. Cầu xin thái hậu đến
10:45
Speaker A
lúc bấy giờ vẫn còn là quý phi. Bà ấy chỉ lấy đi miếng ngọc bội của tôi làm thù lao. Tôi nào biết miếng ngọc bội này ẩn chứa ván cờ chính trị gì, chỉ một lòng muốn cứu Triệu khiển. Nhưng Triều
10:54
Speaker A
Khiển vì miếng ngọc bội này mà một lần nữa rơi vào hiểm cảnh, bị đánh 30 gậy mới được ra khỏi Thiên Lao. Hắn bị thương phải nằm sấp trên giường, ánh mắt tràn đầy thất vọng. Trước đây Tưởng Ca
11:03
Speaker A
là người tốt, không ngờ ca cũng giống như những kẻ khác. Tôi quỳ gối, cẩn thận bôi thuốc cho hắn, muốn giải thích nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Cuối cùng vẫn là sự ngu muội của tôi đã hại hắn. Hắn
11:13
Speaker A
lại được thành ân, không còn ỷ lại vào tôi nữa. Tôi đã từng hụt hẫng. Tôi tưởng hắn vẫn còn trách hành động thua trước của tôi. Tôi vì hắn thử độc, vì hắn đợ kiếm, giúp hắn đặt vị, tôi suýt chút nữa
11:22
Speaker A
vứt bỏ nửa cái mạng. Rõ ràng tôi là người nhát gann sợ chết nhất, nhưng tôi lại cứ muốn bù đắc. Cho đến khi Khâu công công nhìn không nổi nữa, ra mặt tranh thủ cho tôi. Bệ hạ, ít nhất tiểu
11:32
Speaker A
hỉ từ bao năm qua cũng coi như trung thành, nếu không phải hắn cầm ngọc bội, một tên tiện nô mà thôi, liên minh ngọc bội ta đã tính toán kỹ từ lâu rồi, vốn dĩ cũng sẽ phải chịu một trận đòn. Trẫm
11:41
Speaker A
Chi tiễn miện nói vậy mà hắn cũng tin, còn tự chốc lấy cái mạng tiện cốt nhào tới đỡ kiếm. Tiêu Hỉ Tử không có công lao, cũng có khổ lao chịu khiển do dự.
11:49
Speaker A
Mặc thù phụ Lý đại nhân đứng bên cạnh cười lạnh một tiếng, một kẻ yên mà thôi, được ân thưởng là mắt để lên trời, cần phải mài dũa tính tình. Lý đại nhân, ngài sao có thể tùy tiện bịa đặt được
11:59
Speaker A
rồi. Lý Ái Khanh tính tình cương trực, từ trước đến nay không nói dối, chắc chắn là tiểu hỉ tử đã làm ra chuyện đường đột. Tôi trốn trong góc, khốc mắt không kìm được mà đỏ hoe. Thì ra sự ấyy
12:08
Speaker A
náy đêm ngày không ngủ được của tôi chỉ là một nước cờ thuận nước đầy thuyền của hắn. Thì ra sự liều mạng bù đắc của tôi chỉ là một màn kịch tự mình đa tình. Hắn là người nắm cục diện, biết rõ mọi
12:18
Speaker A
chuyện, chỉ để mình tôi giống như một con bọ khốn khổ bị nhốt, bất cứ lúc nào cũng để hắn bỡn cợt. Khâu công công nói đúng, chủ tử chính là chủ tử. Nô tài chính là nô tài, Chu Tử, sao có thể trao
12:28
Speaker A
chân tâm cho nô tài? Trong cung, nô tài từ trước đến nay chỉ là một công cụ tiện tay mà thôi, một con súc vật bất cứ lúc nào cũng có thể đem ra đỡ đao mà thôi.
12:36
Speaker A
Triệu Khiền biết, tôi cũng biết, chỉ là tôi đã quen mất, còn hắn thì không." Tôi hoàn hồn cười nhạt nói, "Đây là bổn phận của nô tài, có gì đáng hay không đáng ra khỏi cổng cung không còn là nô tài nữa.
12:47
Speaker A
Đi rồi thì đừng quay đầu lại, nơi này không đáng để quay đầu." Tiểu Đức Tử vỗ vỗ vai tôi, "Tiễn tôi ra ngoài, mau về đi, người nhà đang mong huynh đấy, sau này hãy sống những ngày tháng tốt đẹp."
12:57
Speaker A
Ta đi đây, cũng chúc đệ tâm cầu sở nguyện. Tôi mỉm cười gật đầu, liếc nhìn vào bên trong một cái, bức tường đỏ rất cao, ché khuất mọi thứ bên trong. Không nhìn thấy ngự thư phòng, không nhìn thấy
13:07
Speaker A
ngai vàng kia, cũng không nhìn thấy hắn. Chuyện giữa tôi và Triệu Khiển trong cung không phải không có lời ra tiếng vào, có kẻ lấy đó làm uy hiếp, một vị đế vương chưa cùng cố được cốc rễ sẽ không
13:17
Speaker A
bao giờ thừa nhận. Không tiếc ác ngôn ác ngữ để chứng minh sự trong sạch, tôi lại hồ đồ trở thành con dê thế tội. Tất cả mọi người đều cho rằng tôi si tâm vọng tưởng. Tôi quỳ gối cầu xin đế vương tha
13:26
Speaker A
thứ, bề hạ cứu nô tài. Từ đầu đến cuối, Triệu Khiển không hề nhìn tôi một cái, chỉ im lặng chịu đòn. Triệu Khiền đưa thuốc đến nói, "Tiểu Hỉ Tử, không phải ta không cứu ca, ta không thể bị nắm
13:37
Speaker A
thóp được, ca chịu đựng một chút là qua thôi." Nói thi hay lắm, nhưng càng làm cho tôi kiên định với lựa chọn của mình.
13:42
Speaker A
Tôi xoay người bước về phía trước, hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo thấu xương nhưng lại vô cùng sảng khoái, cuối cùng cũng có thể sống sót về nhà rồi. Tôi không còn là Tiểu Hỉ Tử nữa mà
13:52
Speaker A
là Lý Đồng Hỉ. Tôi gom lại quần áo, một tay nỏ rơi ra, bên trong có không ít bạc vụn. Đó là số tiền tôi lén nhét cho Tiểu Đức Tử. Không biết cậu ấy đã trả lại từ
14:01
Speaker A
lúc nào. Rõ ràng cậu ấy cần dùng tiền để lo lót rất nhiều nơi, chỉ bằng đợi khi cậu ấy xuất cung. Tôi sẽ mời cậu ấy uống loại rượu thanh mai mà cậu ấy thường nhớ đến. Ngày về nhà, ca ca nhìn thấy tôi
14:11
Speaker A
rất bất ngờ, vui mừng kéo tôi vào nhà. Huynh ngày nắm lấy tay tôi, lại nhải nói, "Đã ăn cơm chưa? Những năm nay có phải vất vả lắm không? Về rồi thì ở lại nhà đi, ca nuôi được đệ. Tây huynh ấy
14:22
Speaker A
rất thô giác, trai sạn nhưng rất ấm áp. Ca ca hồi nhỏ từng thay tôi chịu mắng chịu đòn, giúp tôi chút giận khi bị tuổi thân, gắp miếng thịt trong bát của mình cho tôi. Lần nào huynh ấy cũng dùng bàn
14:31
Speaker A
tay đó vỗ vỗ vai tôi nói, "Ca ca sẽ bảo vệ đệ." Tôi cúi đầu, hốc mắt chua xót.
14:36
Speaker A
Rõ ràng bao nhiêu cây đắng tích tụ bao năm trong cung, cuối cùng chỉ hóa thành một câu, "Ca, năm đó đệ bị bắt cóc, huynh và cha mẹ chắc chắn đã rất vất vả phải không?" Ca ca xoa xoa tay, hắng
14:46
Speaker A
giọng gọi ra ngoài. "Về là tốt rồi." Khách đến rồi cũng không rót nước ra tiếp. Chị dâu bưng một bát nước đi vào, cạch một tiếng bát nước đặt mạnh xuống bàn. Chị ta không nhìn tôi, nói với ca
14:57
Speaker A
tối rảnh thì ra xem chuồng gà nhiều vào, kèo lại có chuồng cáo. Ca ca xua tay, "Được rồi được rồi, nàng đi làm việc đi." Chị dâu quay người ra ngoài. Ca ca thở dài nói, "Chị dâu đệ là người như
15:07
Speaker A
vậy, đệ đừng để trong lòng." Tôi lắc đầu tỏ vẻ không bận tâm, dù sao ở trong cung, lời khó nghe hơn tôi cũng đã từng nghe qua. Tối hôm đó tôi được ăn bữa cơm gia đình đầu tiên sau 12 năm. Bánh ngô
15:18
Speaker A
trọn hạt, dưa muối và một bát cháo loãng so với đồ ăn trong lãnh cung thì tốt hơn rất nhiều. Tôi cắn một miếng bánh ngô.
15:24
Speaker A
Ngon lắm. Ca ca, đệ nhớ nhà, nhớ từ rất lâu rồi. Ca ca lại có vẻ không vui, kéo chị dâu lại, trầm giọng hỏi, "Sao nàng chỉ là mấy thứ này?" Chị dâu hoàn toàn không nể mặt ca ca, cao giọng đáp, "Hoàn
15:36
Speaker A
cảnh gia đình thế nào chàng không biết sao? Gạo cũng đâu phải từ trên trời rơi xuống, thêm một miệng ăn, sau này chúng ta phải tính sao? Lát nữa ta sẽ tính sổ với chàng sau." Cháu trai cũng đến. Đứa
15:46
Speaker A
trẻ bay tối kháo khỉnh nhìn thấy thức ăn trên bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó.
15:50
Speaker A
Ca ca móc ra vài đồng xu dưới cho cháu trai. Này cầm lấy bảo nhị thúc dẫn con đi ăn bát hoành thánh. Chị dâu đập mạnh đôi đua xuống bàn, giọng điệu bất thiện.
15:59
Speaker A
Đi đâu mà đi? Một ngày kiếm được mấy đồng bạc mà ra ai ở đây? Cháu trai bị tiếng động làm cho giật mình khóc thét lên. Nàng làm cái gì vậy? Dọa đứa nhỏ rồi. Còn không phải tại chàng sao? Năm
16:09
Speaker A
xưa nếu không phải cha mẹ chàng nói đứa con út bán đi rồi sẽ không về nữa, trong nhà sẽ chỉ có một mình chàng là con trai. Ta mới bằng lòng cả tới đây. Bây giờ hắn lại về làm cái gì? Nàng âm ĩ đủ
16:19
Speaker A
chưa? Giả vờ chính nghĩa cái gì? Biết đệ đệ chàng ở trong cung làm thải giám, chàng và đệ đệ chàng còn dỗ ngon dỗ ngọt bắt hắn gửi tiền về, bây giờ ra ngoài lại muốn bám lấy chàng sao? Chàng không
16:29
Speaker A
sợ người trong làng nghị luận, chàng không cần thể diện nhưng ta cần. Đủ rồi.
16:33
Speaker A
Một cái tác dáng xuống yên lặng. Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Đứa bé khóc thút thít, còn trong đầu tôi ông lên một tiếng. Nhớ lại năm tôi tám tuổi, cha mẹ cũng cãi nhau một trận. Mẹ vừa khóc vừa
16:43
Speaker A
đưa cho tôi một chiếc màn thầu. Cha xoa đầu tôi nói, "Dẫn ca và con đi xem khỉ." Tôi suốt đường đi kéo tay ca ca, vừa chạy vừa nhảy. Nhìn thấy sâu kẹo hồ lô bên đường, tôi đi không nổi nữa. Ca ca
16:54
Speaker A
không chịu mua, tôi ăn vạ, buông tay ca ca ra. Vừa buông tay ra, tôi liền bị một đôi bàn tay lớn bắt đi. Tôi liều mạng gọi cha. Cha không quay đầu lại, ca ngồi trên vai cha. Bọn họ cứ thế đi thẳng về
17:05
Speaker A
phía trước. không một lần quay đầu, "Còn tôi không theo kịp nữa, tôi bị đè trên một chiếc giường hẹp. Có người bóp miệng tôi, đổ một bát thuốc rất đắng, tôi muốn nôn." Có người cởi quần tôi ra, tôi vùng
17:16
Speaker A
vẫy bị đè chặt tay chân. Tôi kêu cứu, gọi cha mẹ gọi ca ca, không ai đến cứu tôi. Khi tỉnh lại lần nữa, tôi nằm trên một chiếc giường chung rộng lớn, xung quanh toàn là những đứa trẻ trạc tuổi
17:26
Speaker A
tôi. Có đứa đang khóc, có đứa đã khóc không ra hơi nữa rồi. Tôi cúi đầu nhìn chính mình, tôi đã trở thành một kẻ khiếm khuyết. Trong mỗi đêm ở trốn thâm cung, tôi đắc chiếc chăn lạnh ngắt, nhìn
17:36
Speaker A
xà nhà và suy nghĩ lặp đi lặp lại nếu tôi không nhìn thấy sâu kẹo hồ lô đó.
17:40
Speaker A
Nếu tôi không ăn vạ, không buông tay ca ca ra, có phải tôi sẽ không bị bắt không? Phải chịu nhắc do đó, không trở thành hình dạng mà chính mình cũng không nhận ra thế này không? Tôi cứ tưởng đó
17:49
Speaker A
là lỗi của mình, nhưng hóa ra tôi bị chính tay cha ruột bán đi, không phải vứt bỏ, càng không phải đi lạc mà là bán. Giờ đây biết được sự thật của sự việc, trong khoảnh khắc tôi đã mất đi
17:58
Speaker A
dũng khí để chất vấn, chỉ đành nốt tiếng nước nghẹn ngào, cố gắng vờ như không có chuyện gì xảy ra. "Ca đệ về đây chỉ để thăm ca, thấy ca khỏe là đệ yên tâm rồi.
18:07
Speaker A
Tôi để lại một ít bạc vụn cho tiểu xào tử chó trai rồi xách tay này rời đi." Ca ca muốn nói gì đó nhưng bị ánh mắt của chị dâu ngăn lại, bất đắc dĩ thở dài.
18:15
Speaker A
"Ca xin lỗi đệ, tôi men theo chân tường mà đi, cơ thể giống như bị một con dao cùng từng nhát từng nhát cứa vọng, cái lưng còng càng cóng thêm. Làm nô tài trong cung làm sai cũng bị đánh, không
18:25
Speaker A
làm sai cũng bị đánh. Bệnh nặng là mới được cho phép nằm nghỉ một ngày. Vì là nô tài chỉ có thể cắn răng chịu đựng, nhưng là thư nhận được tiền thuốc thăng đó lại là nguồn an ủi duy nhất lúc bấy
18:34
Speaker A
giờ. Vì câu cuối cùng kia, đợi đệ về nhà, tôi từng mơ thấy cha mẹ dùng tiền chục tôi về, ca ca giống như trước đây ra mặt đánh cho những kẻ bắt nạt tôi một trận. Tỉnh mộng, vết thương không còn
18:44
Speaker A
đau nữa. Dựa vào niềm nhung nhớ, tôi bè gãy cả xương lưng, khó nhọc sống sót.
18:49
Speaker A
Nhưng đến cuối cùng, cái nhà mà tôi trăm phương ngàn kể muốn trở về cũng đã sớm không cần tôi nữa rồi. Tôi đi xa rồi, vẫn không nhịn được quay đầu nhìn lại.
18:57
Speaker A
Tôi cũng chẳng biết mình còn đang chờ đợi điều gì. Rõ ràng đã chờ đợi mười mấy năm, chẳng đợi được gì cả. Vậy mà tôi vẫn không nhịn được sự kỳ vọng. Cứ coi như đây là lần cuối cùng đi, cuối cùng
19:06
Speaker A
chẳng có gì cả, chỉ có gió cuốn theo cắt bụi là mở đi đôi mắt. Mệt quá rồi. Tôi ôm tay nài ngồi bệt xuống, nhắm mắt lại, mơ màng đến một giấc mộng đẹp. Trong mộng triệu khiển ban thường, tôi ào gấm
19:17
Speaker A
về làng được ca ca yêu thương. Đột nhiên có người vỗ vỗ vai tôi, "Huynh cản đường cửa nhà tôi rồi." Tôi ngẩng đầu lên, một người nam nhân trẻ tuổi đứng trước mặt tôi, mặc một bộ trường sa màu xanh đã
19:27
Speaker A
giặt đến bạc màu, đường nét mày, mắt sạch sẽ. Ôn hòa. Tôi nhích sang một bên, hắn vẫn đứng yên không động. Huynh từ trong cung ra à? Người tôi cứng đờ, cuộn tròn lại không lên tiếng. Hắn lại hỏi,
19:38
Speaker A
"Có chỗ để đi không?" Tôi lắc đầu, hắn không người, vươn tay về phía tôi, "Vào đi." Tôi mơ hồ hồ đồ đi theo hắn vào cửa, từng ngụm từng ngụm uống nước nóng mà hắn đưa qua. "Hắn cho tôi biết, hắn
19:48
Speaker A
tên là Thẩm Chi Yến, là một tú tài thi mãi không đậu. Hắn nói, "Không có chỗ đi thì ở lại đi." "Huynh tên gì?" "Tôi tên Lý Đồng Hỉ. Cứ gọi tôi là anh Hỉ." "Cảm ơn huynh." Hắn đưa cho tôi bộ áo bông để
19:59
Speaker A
thay, tôi vẫn còn hơi choáng váng. Tôi quá gây, bộ áo bông quá rộng, vạt áo lê quét đất. Hắn liếc nhìn, khóe miệng cong lên một cái. Ta cao hơn huynh, không vừa rồi. Bữa nào ta sửa lại cho huynh? Tôi
20:10
Speaker A
Lì nhì nói. Cảm ơn. Hắn lịch sự gật đầu rồi quay lại bàn tiếp tục đọc sách. Bên ngoài trời đổ mưa lớn, tiếng mưa lách tách đập trên mái ngói. Tôi ngồi trong căn phòng ấm áp, mặc bộ quần áo sạch sẽ,
20:21
Speaker A
hơ tay trên ngọn lửa, cũng sợ sự ấm áp mà hắn mang lại giống như ca ca, chỉ trao đi trong chốc lát. Thế là tôi nói với hắn cũng là để ngầm tự dặn lòng mình, tôi sẽ không ở lại quá lâu đâu.
20:31
Speaker A
Dưới ánh nến, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh như ngọc lưu ly, tắt ra một thứ sức mạnh khiến người ta an tâm.
20:37
Speaker A
"Huynh muốn ở lại bao lâu thì ở? Đừng tự tạo gánh nặng cho mình." "Cảm ơn, không cần phải nói cảm ơn nhiều như vậy. Mệt rồi thì nghỉ ngơi đi, hắn chỉ là khách sáo mà thôi. Tôi chỉ ở lại một đêm thôi,
20:47
Speaker A
mưa giả rích suốt đêm không dứt, tôi lại sinh bệnh, không thể đi được." Thẩm Chi Yến an ủi, anh Hỉ, bây giờ cũng không đi được, cứ ở lại đi. Thực ra cũng không phải bệnh tật gì to tát, chỉ là bị nhiễm
20:58
Speaker A
phong hàn. Lúc ở Lãnh cung, tôi bị suốt cao vẫn phải trẻ cối như thường. Nào có ai bận tâm một tên nô tài có sinh bệnh hay không, nhưng Thẩm Chi Yến lại căng thẳng như trời sập đến nơi. Một ngày sờ
21:08
Speaker A
chán tôi bảy tám lần, chằm chằm bắt tôi uống thuốc, chắc là sợ tên thái giám như tôi chết ở đây sẽ làm tổn hại đến thanh danh của hắn. Người đọc sách luôn coi trọng thanh danh nhất mà. Tôi nhớu mày
21:17
Speaker A
uống cạn bát thuốc đắng ngắt. Thẩm Chi Yến đưa mứt của đến bên môi tôi. Tôi ngậm lấy viên mứt của bảo đảm, tôi sẽ khỏi bệnh nhanh thôi, sẽ không ở lại quá lâu, cũng sẽ không làm tổn hại đến thanh
21:26
Speaker A
danh của huynh đâu. Quan trọng nhất là huynh cứ yên tâm dưỡng bệnh, thanh danh cũng chỉ là cách nhìn của người ngoài, không cần quá để tâm. Hắn rất tốt, nhưng tôi lại không tin vào lòng tốt không có
21:36
Speaker A
mục đích. Tôi hỏi, "Huynh muốn cái gì?" Thẩm Chi Yến nghẹn họng, suy nghĩ một chút, nụ cười như gió xuân ấm áp. Nếu nhất định phải muốn một cái gì đó, ta muốn huynh hãy tự chăm sóc bản thân cho
21:45
Speaker A
tốt." Tôi sững người, tay nắm chặt cóc chăn, khản giọng cất lời. "Được, tôi như trốn tránh một điều gì đó, trung kín chăn kín đầu, trong bóng tối, tôi mới dám rơi nước mắt. Tôi mềm lòng trước sự
21:56
Speaker A
tốt đẹp này, nhưng lại sợ hãi sự tốt đẹp này, tôi sẽ phải báo đáp. Hắn chăm sóc tôi tỉ mỉ vô cùng, cho đến khi tôi khỏi bệnh, hắn vẫn không có ý định đuổi tôi đi. Tôi lấy một chút bạc trong tay nải
22:06
Speaker A
lén nhét cho hắn xem như tiền ăn ở, nhưng hắn lại đem bạc trả về. Không lấy tiền, tôi liền giành làm việc nhà. Hắn lại bắt tôi nghỉ ngơi nhiều hơn. Tôi hình như chẳng có gì để báo đáp. Cho đến
22:16
Speaker A
khi tôi phát hiện ra dạo gần đây ánh mắt của Thẩm Chi Yến luôn dừng lại trên người tôi. Tôi bắt đầu suy đoán liệu có phải hắn cũng tin vào câu nói lấy thân báo đáp kia không? Tối hôm đó, Thẩm Chi
22:25
Speaker A
Yến theo thương lệ xách nước nóng, rõ ràng là dáng vẻ thư sinh yếu ớt nhã nhặn, vậy mà bước chân lại vững vàng, tay xách vững hai thùng gỗ đầy áp nước.
22:33
Speaker A
Tôi đứng trước cửa bếp ngây ngẩn nhìn hắn, suy nghĩ xem có nên làm chuyện lấy thân báo đác kia không. Hắn quay người lại nhìn thấy tôi, mỉm cười, "Ngẩn ngơ gì thế? Tôi không nói gì." "Anh Hỉ, có
22:43
Speaker A
phải chỗ nào không thoải mái không?" Hắn bước tới, đưa tay định sờ chán tôi. Tôi nắm lấy tay hắn, đẩy hắn lùi về sau. Hắn là đảo lui lại hai bước, lưng đập vào tường, thùng nước không trong tay rơi
22:53
Speaker A
xuống đất, phát ra một tiếng vang nhẹ. Mắt hắn mở to, rè mi khẽ run rẩy như cánh bướm. Đoạn dây thần kinh trong đầu tôi đứt phượt, làm thôi, có như báo đáp, hai bên không ai nợ ai mới phải. Tôi hôn
23:04
Speaker A
lên môi hắn, môi hắn rất mềm, mang theo hương trà thanh mát, chạm nhau một cái rồi tách ra. Ngón tay tôi vụng về kéo dây đai áo, nhưng tay run rẩy dự quá, dây đai lại thắt thành nút chết, càng
23:14
Speaker A
kéo càng chặt. Tôi không có gì khác để cho huynh. Tôi không dám nhìn hắn, nhìn chằm chằm vào dây đai áo trong tay mình, tôi chỉ có thứ này. Tôi biết nó không đáng tiền, tôi biết tôi cũng không đẹp.
23:24
Speaker A
Thẩm Chi Yên nắm lấy tay tôi, ngoảnh mặt đi, hai tai đỏ ửng. Ta không cần. Tôi dứt khoát quay đầu bỏ chạy, nhốt mình trong phòng, chật người ngồi bè xuống đất. Tim đập rất nhanh, nhanh đến mức
23:34
Speaker A
tôi cứ tưởng nó sắp nhảy vọt ra khỏi cuống họng. Hơi ấm còn sót lại trên môi giống như dấu vết bị mỏ hàn thiêu đốt, đốt cháy đến mức cả người tôi phát hỏa.
23:41
Speaker A
"Tôi đã làm cái gì vậy?" Tôi ôm mặt, tôi vậy mà lại đi mạo phạm ân nhân. Tiếng bước chân ngoài cửa đến gần, Thẩm Chi Yến gõ cửa một cái. "Anh Hỉ, tôi không đáp lời. Huynh mở cửa ra, chúng ta nói
23:52
Speaker A
chuyện." Tôi vẫn không nhúc nhích. Hắn đứng một lúc rồi rời đi. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Rất lâu sau, hắn lại quay lại, anh hỉ. Hắn im lặng một lúc, trầm giọng nói, "Chuyện hồi chiều, ta không trách
24:02
Speaker A
huynh." Tôi thu mình ôm đầu gối, làm ra chuyện hồ đồ như vậy, tôi lại không biết phải đối mặt thế nào. Thẩm Chi Yến ngồi xếp bằng trên mặt đất, dựa lưng vào cánh cửa, giọng điệu mang theo chút do dự,
24:12
Speaker A
như đang cân nhắc từng chữ một. "Ta chỉ hơi bất ngờ." "Ta không nghĩ huynh sẽ làm như vậy." Tôi khàn giọng lên tiếng, "Xin lỗi, huynh đối xử với tôi tốt quá, tôi chỉ muốn báo đáp huynh, nhưng thứ
24:22
Speaker A
tôi có lại không nhiều, những thứ tôi có thể cho, có vẻ như huynh đều không cần.
24:26
Speaker A
Anh Hỉ, đó không phải lỗi của huynh, ta cũng có chỗ không tốt, chỉ mày mê đối xử tốt với huynh mà không quan tâm đến cảm nhận của huynh. Ân nhân thật sự không trách tội tôi. Tôi mở cửa ra. Thẩm Chi
24:36
Speaker A
Yến nhất thời không chú ý, ngửa người về phía sau suýt ngã. Hắn đứng vững lại, quay đầu nhìn tôi, bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt ấy rất sáng. Tôi ngồi xổm xuống hỏi, "Tại sao huynh lại đối xử tốt với
24:46
Speaker A
tôi như vậy?" Hắn suy nghĩ một lát, gãi gãi đầu nói, "Hôm đó thấy huynh ngồi xổm ở đó, giống như một con mèo nhỏ không nhà để về, ta liền này sinh lòng trắc ẩn, bất giác muốn đối xử tốt với huynh.
24:56
Speaker A
Huynh không sợ tôi là kẻ vô ơn bạc nghĩa sao?" Thẩm Chi Yến sửng sốt, sau đó bật cười thành tiếng, nào có ai lại tự nói mình như vậy. Kẻ vô ơn bạc nghĩa sẽ không còn thấy mình là kẻ vô ơn bạc
25:06
Speaker A
nghĩa mà sẽ cho rằng mọi thứ là đương nhiên. Ta đối xử tốt với huynh cũng là bởi vì huynh đáng được như vậy. Mặt tôi bất giác nóng gian, huynh cũng rất tốt, là tôi phát hiện dạo gần đây huynh luôn
25:15
Speaker A
nhìn tôi nên mới nghĩ đến chuyện lấy thân báo đáp. Quần áo ta đưa huynh đều bị rộng, ta muốn may cho huynh một bộ vừa vặn hơn. Lúc nhìn huynh là đang đò kích thước mà, lại càng xấu hổ hơn rồi.
25:25
Speaker A
Tôi thật sự muốn có một cái lỗ nẻo để chui xuống. Anh Hỉ, nếu huynh không chê ta, cách lấy thân báo đáp đó cũng không tồi. Thẩm Chi Yến chuyển giọng dịu dàng, đương nhiên không cần phải quá vội vàng
25:34
Speaker A
đưa ra câu trả lời. "Huynh có thể thử ở chung với ta trước. quyền quyết định hoàn toàn thuộc về huynh. Ánh trăng trải dài, đường nét trên gương mặt hắn mềm mại như nước. Không phải tôi không hề
25:44
Speaker A
rung động, hắn không có vẻ kiêu ngạo độc đoán của Triệu Khiển mà giao toàn bộ quyền quyết định cho tôi. Có một âm thanh nói với tôi rằng, "Tôi bây giờ là Lý Đồng Hỉ, không phải là Tiểu Hỉ Tử
25:52
Speaker A
Nhát gan mặc người sai bảo nữa, tôi muốn suy nghĩ thêm được." Khóe miệng Thẩm Chi Yến hơi cong lên, kiên nhẫn nói, "Trong lòng có khúc mắc thì đừng sợ, cứ nói thẳng ra, chúng ta cùng nhau giải
26:02
Speaker A
quyết." Tôi nói được, từ nhỏ bị bán vào cung, tôi đã nhìn thấy quá nhiều sự thay đổi của lòng người. Kể cả người thân thiết nhất của tôi cũng không ngoại lệ, nên tôi muốn đợi thêm một chút, đợi xem
26:12
Speaker A
có phải là chân tâm hay không. Sau này tôi phát hiện ra hắn luôn đối xử tốt với tất cả mọi người, giống như Tôn bà bà bán bánh vỡ, bà ấy bị đau chân, hắn không nói hai lời liền cánh giúp đồ đưa
26:22
Speaker A
bà ấy về nhà. Tôn Quê ở nhà bên cạnh bị sốt không có tiền chữa bệnh, hắn tự bỏ tiền túi ra mua thuốc, còn mang đồ ăn đến. Hắn viết thư thuê cho người ta không màng thân phận. Dù là nữ nhân
26:32
Speaker A
thanh long hay kẻ ăn mày bên đường, hắn đều đối xử bình đẳng. Nhưng tôi lại có thể cảm nhận được sự đối xử tốt của hắn dành cho tôi, có thêm sự dè dặt cẩn trọng mà người khác không có. Tôi ở ngự
26:41
Speaker A
thiện phòng tiếp xúc nhiều nhất, học lòm được kỹ thuật tủ rượu. Tôi bỏ tiền ra thuê mặt bằng mở quán rượu ban đầu khó tránh khỏi những lời bàn tán xì sao? Tôi lùi bước, Thẩm Chi Yến nói, "Thử thêm
26:51
Speaker A
chút nữa xem sao. Thức lâu mới biết đen dài. Dù nói hữu xạ tự nhiên hương nhưng cũng không thể cứ ngồi không mà chờ đợi được." Tôn bà bà có tay ăn nói tốt, thường xuyên đi loanh quanh khắp hang
27:01
Speaker A
cùng ngõ hẻm. Tôi tìm bà ấy hợp tác để nhiều người có thể nếm thử rượu của tôi hơn, từ đó mới biết đến rượu của tôi.
27:07
Speaker A
Tôi có khách, bánh của Tôn bà bà cũng bán được nhiều hơn. Bà nắm lấy tay tôi nói anh Hỉ, cậu đúng là đứa trẻ tốt. Hèn chi chiến, hễ gặp ai cũng khen con người cậu tốt, rượu cũng ngon, còn bảo ta hãy
27:18
Speaker A
chiếu cố cậu nhiều hơn. Tôi mới biết hắn đã dùng những mối quan hệ tốt đẹp mình tích lũy được để âm thầm quảng cáo giúp tôi. Tôi đặc biệt ủ rượu thanh mai cho hắn uống. Vừa mở nắp vò, mùi hương thanh
27:28
Speaker A
mai thoang thoảng đã tỏa ra. Thẩm Chi Yến hít sâu một hơi, sau đó khẽ nhấp một ngụm. Ngon quá, tôi hào sảng uống cạn một ly. Thẩm Chi Yến, rượu Thanh Mai là rượu tiến cống đấy, ta đặc biệt ủ riêng
27:38
Speaker A
cho huynh. Không có huynh, công việc làm ăn của quán rượu nhà ta sao có thể khá lên được? Không ngờ Diệu Thanh Mai lại bốc lên đầu nhanh đến thế, cả người Thẩm Chi Yến đỏ bừng. Chuyên môn làm cho ta
27:48
Speaker A
sao? Không, cũng là vì rượu của huynh ngon thì buôn bàn mới tốt được. Tôi không nói gì, cứ thế nhìn Thẩm Chi Yến, hơi men trong người tôi cũng bốc lên.
27:57
Speaker A
Tưởng chừng hai người sẽ mượn rượu làm cớ cùi khô bốc lửa, thế nhưng Thẩm Chi Yến chỉ kiềm chế, nhẫn nhịn hôn lên chán tôi một cái, chạm vào một cái rồi chạy chối chết, chạy gấp quá còn bị vấp ngã ở
28:06
Speaker A
ngưỡng cửa. Tôi bật cười lớn, vui sướng uống thêm một ly rượu nữa. Hắn cùng tôi trông coi quán rượu nhỏ, tôi bán rượu, hắn viết thư thuê chép sách cho người ta. Khách đến quán rượu bây giờ phần lớn
28:16
Speaker A
là hàng xóm láng giềng, mua hai lạng rượu, gọi một đĩa lạc giang hoặc vài món nhắm thanh đạm, ngồi uống lai dai cả một buổi chiều. Tôi không đuổi khách, họ cũng không làm ồn. Uống đủ rồi, họ đặt
28:27
Speaker A
tiền lên bàn rồi tự rời đi. Không cần phải tận tâm hầu hạ người khác, không cần phải lúc nào cũng dò xét sắc mặt người khác, không cần phải lo lắng phạm nỗi sẽ bị phạt. Tôi thích cuộc sống như
28:36
Speaker A
thế này, chỉ có điều việc tính sổ sách lại khiến tôi đau đầu, bất đắc dĩ đành phải thỉnh giáo Thẩm Chi Yến. Hắn không chê tôi ngu ngốc, ngược lại còn dẫn dắt tôi từng ly từng tí sắp xếp sổ sách.
28:45
Speaker A
Ngay tháng trôi qua thật chậm, chậm đến mức có lúc tôi quên cả chuyện trước kia.
28:49
Speaker A
Bất chi bất giác đã đến tháng tư, công việc làm ăn của tôi cũng tạm ổn. Gần đến tiết thanh minh, những cơn mưa bội rầm rè, trong sảnh chỉ lác đác vài ba vị khách uống trà. Tôi hiếm khi được rảnh
28:59
Speaker A
rỗi dựa vào bàn, gày gầy bàn tính. Thẩm Chi Yến giúp tôi bưng bê, tay cầm một chiếc khăn vải, làm công việc này lại trải nghiệm được không ít điều, của Nhiên vẫn không thể cứ chết gì đọc sách
29:08
Speaker A
Thánh Hiền. Huynh biết không? huynh chẳng giống một người đọc sách chút nào. Huynh tưởng người đọc sách là như thế nào? Bên cạnh Triệu Khiển đều là những quan viên tự xưng là người đọc sách.
29:16
Speaker A
Nhìn thấy thái giám, họ mang theo cái vẻ bề trên cao ngạo. Một câu im nhân, hai câu im nhân. Giả mù sa mưa nói về nước vì dân, nói về nỗi khổ của bách tính.
29:25
Speaker A
Nhưng bọn họ đâu biết bách tính trong miệng bọn họ vì kế sinh nhai, đã buộc phải bán con trai vào cung làm im nhân.
29:31
Speaker A
Triều khiến cũng không ngoại lệ. Những người tôi từng gặp đều là những kẻ cao cao tại thượng giáo huấn người khác, tự cho mình là giỏi giang nhưng chưa từng thực sự bước xuống khỏi cỗ xe ngựa nạm
29:39
Speaker A
ngọc của họ để xem bách tính sống ra sao. Tôi chống cầm, nghiêm túc nói, "Dù sao thì huynh cũng tốt hơn bọn họ, nhưng tôi cứ thi mãi không đỗ, bọn họ đều nói tôi đọc sách không giỏi." Đọc sách giỏi
29:49
Speaker A
và thi đỗ là hai chuyện khác nhau. Quan trọng là sơ tâm của huynh cũng sạch sẽ hơn những kẻ làm quan đó. Nếu thật sự làm quan, huynh sẽ là một vị Thanh Thiên đại lão gia. Thẩm Chi Yến nửa ngày không
29:59
Speaker A
nói gì, khóe mắt dường như đỏ lên, khóe miệng lại cong cong. Huynh dạo này càng ngày càng biết dỗ ngươi rồi. Tôi nhau người về phía trước, theo thói quen vỗ vỗ vai hắn, chợt nghe thấy có người gọi
30:09
Speaker A
tôi, giọng nói mang theo sự khó tin và hoảng loạn. Hỉ Tử ca, mưa bụi như tơ, giả rích gõ nhịp trên mái hiên, bàn mưa buông xuống mông lung mờ ảo. Tôi quay đầu lại nhìn Triệu Khiển đứng ngoài cửa,
30:19
Speaker A
phía sau là tùy tùng theo hầu. Triệu Khiển vội vàng chạy vào, rồi lại chột dạ dừng lại, sững sờ nhìn tôi. Hỉ Tử ca.
30:26
Speaker A
Hắn Tiểu Tụy và gầy gò đi rất nhiều, có lẽ là do thái hậu bên kia động tay động chân không ít. Tôi không vạch trần thân phận của hắn. Triệu công tử, ngài cất công đến đây có việc gì chăng? Triệu
30:35
Speaker A
Khiền giống như lúc trước ở Lãnh cung, dáng vẻ vô cùng đáng thương, muốn tiến lên nắm lấy tay tôi. "Hỵ tử ca, tại sao ca lại muốn bỏ đi?" Thẩm Chi Yến chắn ngang trước mặt tôi, ngăn chặn hành động
30:45
Speaker A
của hắn. Triệu Khiền nhìn thấy Thẩm Chi Yến, ánh mắt sắc bén quét qua hắn, giống như một con sư tử hung bạo. Hắn ta là ai? Vị công tử này, xin hãy tự trọng, nếu đến uống rượu, chúng tôi hoan
30:55
Speaker A
nghênh. Còn nếu vẫn cứ lôi lôi kéo kéo, đừng trách chúng tôi đuổi khách. Hành sự của Triệu Khiền vốn dĩ luôn làm theo ý mình, hắn một mạch kéo thẳng tôi vào gian phòng trong. Thẩm Chi Yến bị tùy
31:05
Speaker A
tùng của hắn chặn ở bên ngoài, tôi sẽ không ngây thơ đến mức cho rằng hắn ngàn dặn xa xôi đến tìm tôi là vì có tình cảm với tôi. Công tử đến đây là đề hưng sư vấn tội sao? Thấy tôi dùng ánh mắt đề
31:14
Speaker A
phòng nhìn hắn, Triệu Khiển đầy mắt xót xa. Nhưng tôi không thể không đề phòng, dù đã lăn lộn bao năm trong chốn thâm cung, tôi vẫn bị hắn chơi đùa quay cuồng. Tôi từng tưởng hắn y lại vào tôi,
31:24
Speaker A
ngày đêm nương tựa nhau ở lãnh cung là thật lòng coi tôi như một con người, đến cuối cùng chẳng qua chỉ là hắn muốn có một hỉ tử ca trung thành. Tôi tưởng hắn tha thứ cho tôi sẽ giữ lời hứa ban
31:33
Speaker A
thưởng như đã nói khi tìm người chữa bệnh cho tôi. Đến cuối cùng chẳng qua chỉ là hắn cần một cái danh tiếng tốt, tôi thậm chí còn mang chút đảo tưởng, tin rằng hắn đối với tôi ít nhiều cũng
31:42
Speaker A
có chút chân tâm, chỉ cần lùi một bước, lấy được ân thưởng là được. Triệu Khiến ông trầm lấy tôi, những giọt nước mắt nóng hồi lăn dài trên cổ tôi. "Khỉ tử ca, ta sẽ không vấn tội ca, ca theo ta
31:52
Speaker A
về đi, ca muốn cái gì ta đều có thể cho ca, ta sẽ không nuốt lời đâu. Giống như rất nhiều lần chọc giận tôi trước đây, giống như một con cuốn con." Hắn vừa khóc vừa dở trò làm nũng, nhưng tôi
32:01
Speaker A
không ăn bộ này nữa. Tôi đẩy hắn ra triệu khiển, tôi sẽ không về đâu. Khi tử ca, gọi ta là tiểu thất được không? Ta không rời xa ca được. Ta thích ca, ta có nỗi khổ riêng. Nhưng tôi không xứng, chỉ
32:12
Speaker A
là một kẻ yên nhân thôi. Sao? Triệu công tử quên rồi sao? Sắc mặt Triệu Khiến trắng bệch, lùng cuồng nói, "Không phải như vậy, không phải như vậy, ta bất đắc dĩ mới phải nói như vậy. Lúc đó căn cơ
32:23
Speaker A
chưa vững, quan hệ giữa ta và ca không thể để lộ. Bây giờ ta có thể bảo vệ ca rồi." "Bảo vệ? Lời nói rồi nói nhiều quá, đến bản thân hắn cũng phải tin luôn rồi. Nhưng tôi không dám tin nữa, tôi
32:33
Speaker A
đánh cờ không nổi. Ở lãnh cung, hắn hứa hẹn sẽ bảo vệ tôi. Thế nhưng thực tế tôi đầy thương tích gánh cái tội danh khi quân bị bước ép mất đi nửa cái mạng. Mỗi khi trời mưa gió ấm thấp, những con đau
32:43
Speaker A
nhức từ vết thương cũ đều nhắc nhở tôi rằng tôi từng là một tên nô tài để mặc người ta sỉ nhục. Tất cả mọi thứ đều là bổn phận tôi nên làm. Thấy trong mắt tôi tràn ngập sự không tin tưởng, đôi tay
32:52
Speaker A
chịu khiển run rẩy nhưng vẫn liều mạng một níu kéo. Ca đã từng yêu ta đúng không? Nếu không ca làm nhiều chuyện như vậy còn suýt mất mạng nữa là vì sao? Thì ra hắn biết tâm ý của tôi, biết tôi đã
33:03
Speaker A
làm nhiều chuyện như vậy, biết vì hắn mà tôi suýt mất mạng, còn hắn lúc đó lại coi đó là điều hiển nhiên. Tôi bây giờ không phải là tên nô tài mặc ngài sai bảo nữa. Tôi cũng là một con người. Ngay
33:13
Speaker A
từ đầu tôi đối với ngài chỉ là lợi dụng. Mọi chuyện tôi làm vì ngài cũng chỉ để nhận được ân thưởng mà xuất cung. Khoái lạc xác thịt khó tránh khỏi khiến người ta mất trí, luôn cho rằng mình là người
33:21
Speaker A
đặc biệt. Ai ngờ tôi còn chẳng bằng những tên thái giám bình thường khác.
33:25
Speaker A
Tôi từng tìm đủ lý do biện minh cho ngài, nhưng hết lần này đến lần khác ngài lại chối bỏ đùn đẩy. Tất cả mọi người đều nghĩ tôi đáng được nhận ân thường, nhưng ngài lại không. Nếu không
33:33
Speaker A
có thái hậu, em rằng cả cái mạng này của tôi đã nằm gọn trong tay ngài rồi. Tôi trân trọng mạng sống của mình, ngài lấy tư cách gì để cho rằng tôi vẫn còn yêu ngài? Tôi chưa từng yêu ngài, đến một
33:43
Speaker A
chút thích cũng không có. Triệu Khiến mắt đỏ ngầu nhìn tôi, không can tâm muốn phát điên lên ôm hôn tôi. Tôi rút từ ống tay áo ra một con dao gập nhỏ, cứ một đường mạnh lên cánh tay chịu khiển. Hắn
33:52
Speaker A
vẫn bất chấp tất cả, cường ép tiến về phía tôi. Bất đắc dĩ, tôi đành kè giao vào chính của mình. Đừng ép, tôi phải hận ngài. Triệu Khiển lúc này mới dừng tay, giọng khản đặc. Trẫm không ép buộc
34:02
Speaker A
ca, nhưng trẫm tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc. Thậm chí Yến đúng lúc đó dẫn người xông vào ôm tôi vào lòng. Rõ ràng vai tay hắn đã lệch vị trí, bị thương nặng hơn tôi, nhưng khi nhìn thấy vết thương
34:12
Speaker A
nhỏ xíu trên cầu tôi bị giao cứa, hắn lại rơi nước mắt. Xin lỗi, ta không bảo vệ tốt cho huynh, tôi lau nước mắt cho hắn, nhẹ nhàng dỗ rành. Ta chẳng phải không sao rồi đây, sau này cũng sẽ không
34:22
Speaker A
có chuyện gì đâu. Tôi vẫn ăn bộ này, chỉ là tùy người thôi. Chuyện được phát trên kênh Kim Ngân Audio. Triệu Khiền giống như miếng cao da chó rán chặt không dứt, đuổi thế nào cũng không chịu đi. Vết
34:32
Speaker A
thương do cắt không sâu nhưng khi hắn tìm đến cửa lại cố ý làm vết thương lét rộng hơn, cố ý để tôi nhìn thấy máu thấm đẫm tay áo, chỉ để thấy tôi mềm lòng xót xa bôi thuốc cho hắn. Hắn cứ đứng đó
34:42
Speaker A
khiến cho nhiều khách quen không dám bước vào tiệm nữa. Tôi đành phải đóng cửa nghỉ ngơi xem như để thả lỏng. Hắn lại trực tiếp tìm đến trước cửa nhà Thẩm Chi Yến, tay phải luôn bóp chặt lấy cánh
34:51
Speaker A
tay trái, từng rợn máu rơi xuống đất, lăng ra thành từng đóa hoa đỏ sẫm, nắng gát chói trang, sắc mặt hắn trắng bệch, yếu ớt đến mức giây tiếp theo dường như sẽ ngất lịn đi. Thậm chí Yến Trung Quy
35:01
Speaker A
lại có tấm lòng lưng thiện, mở cửa thay tôi đưa thuốc. Không biết hai người đã nói gì, động tĩnh rất lớn, đánh nhau lăn lộn vào tận trong sân. Tôi vội kéo hai người ra. Áo san xanh của Thẩm Chi Yến
35:11
Speaker A
dính đầy bụi bẩn, khóe miệng rỉ máu. Sao lại đánh nhau thế này? Thậm chí ánh mắt nè tránh kios dựa vào người tôi đều tại ta, ta chỉ muốn đòi lại bất bình thay huynh đánh có đau không? Triệu Khiển mặt
35:21
Speaker A
mũi bầm dập không phục nói, "Chính là lỗi của ngươi, ngươi giả vờ vô tội cái gì? Đủ rồi, ngài vốn dĩ không nên đứng chắn ở cửa nhà người ta, tại sao ngài cứ một mực đổ lỗi cho hắn? Chi Yến tâm tính
35:32
Speaker A
thiện lương, tuyệt đối sẽ không chủ động đánh người, nhất định là ngài chọc tức hắn trước, huống hồ tôi không bênh vực người của mình, lại đi bênh vực một kẻ ngoài cuộc như ngài sao?" Triều Khiến
35:40
Speaker A
sững sờ đứng tại chỗ ánh sáng trong mắt vụn vỡ, khẽ xác nhận lại, "Ca sẽ không đối xử với trẫm như vậy. Hi tử, ca sẽ không đối xử với trẫm như vậy đâu. Tôi sẽ làm vậy, tôi không phải tiểu hỉ tử,
35:50
Speaker A
ngài cũng đã sớm không còn là tiểu thất nữa rồi. Tôi cẩn thận bôi thuốc cho Thẩm Chi Yến, hắn mấy lần định nói lại thôi, lần cuối cùng tôi cố tình lao mạnh một cái, hắn kêu là oái nhẹ thôi, hắn đánh
36:00
Speaker A
huynh thì huynh phải trốn chứ? H cớ gì phải làm tổn thương chính mình? Yên tâm, ta lợi hại lắm. Hắn dưới tay ta cũng chẳng chiếm được thế thượng phong đâu.
36:08
Speaker A
Huynh có nghĩ ta rất xấu xa, không thích ta nữa không? Không đâu, hắn đáng bị đánh, đáng bị mắng, cũng là do tôi liên lụy đến huynh. Thẩm Chi Yến cường điệu nói, "Ta sẽ không bỏ rơi huynh đâu, cho
36:18
Speaker A
dù có là vương mẫu nương nương hạ phàm cũng không được. Tôi bị hắn chọc cười, hắn rất tốt, tuy không phải là một người tốt tuyệt đối theo đúng nghĩa đen, nhưng chỉ cần hắn đối tốt với tôi là đủ rồi."
36:27
Speaker A
Thẩm Chi Yến sáng sớm ra ngoài mua đồ ăn rồi bị bắt đi mất. Tôn bà bà gõ cửa chạy tới báo cho tôi. Quan Bình vô cờ bắt chì hiền đi rồi. Đứa trẻ đó rốt cuộc đã đắc
36:36
Speaker A
tội với ai vậy? Tôi biết đây là kiệt tác của Triệu Khiển, mềm mỏng không được thì chơi bài cứng đây mà. Tôi an ủi Tôn bà bà không sao đâu, tự tôi sẽ đến nha môn huyện lệnh nói cho rõ ràng. Tôi chủ động
36:46
Speaker A
tìm đến Triệu Khiển, rốt cuộc ngài muốn cái gì thì mới chịu thả Chi Yến ra. Ca thừa biết Trâm muốn cái gì mà hỉ tử ca, tôi không biết. Triệu Khiển đứng dậy, bước đến trước mặt tôi, đưa tay muốn
36:55
Speaker A
chạm vào mặt tôi. Tôi cố nhịn không né tránh. Khi tử ca theo trẫm về cung, trấm sẽ thả hắn ra. Chuyện giữa các người trấm cũng không truy cứu, coi như chưa từng xảy ra. Tại sao ngài không thể
37:06
Speaker A
buông tha cho tôi? Triệu Khiển cố chấp nhìn tôi, giống như một kẻ sát chết đồi túm được khúc gỗ duy nhất. Thị tử ca, ca chỉ có thể là của trẫm, chỉ có thể ở bên cạnh trẫm. Ta có thể cho ca vinh hoa phú
37:16
Speaker A
quý mà ca muốn được, nhưng tôi muốn ở lại đây thêm hai ngày. Triệu Khiền giống như một đứa trẻ giành được kẹo, ông trầm lấy tôi thật chặt. Tốt quá rồi, ta biết ngay hỉ tử ca sẽ không bỏ rơi ta mà. Tùy
37:26
Speaker A
Tùng lên tiếng nhắc nhở, "Bệ hạ, không thể không đề phòng. Hai ngày mà thôi, đúng vậy, chỉ hai ngày thôi." Tôi cúi gặm mặt xuống, ánh mắt tối tăm lại. Hai ngày sau, ngự lâm quân bao vây huyện
37:37
Speaker A
lạnh phủ. Tiểu Đức Tử cao giọng hô, cũng nghênh bệ hạ hồi cung. Triều Khiến muốn chạy, nhưng không còn đường lui, hắn không thể tin nổi nhìn tôi, vẻ mặt đầy tổn thương. Tại sao lại đối xử với ta
37:46
Speaker A
như vậy? Tôi chỉnh lại tay áo, tôi chỉ tiện miệng đồng ý thôi. Bệ hạ sao ngài lại cứ khăng khăng tin là thật nhỉ?
37:52
Speaker A
Chẳng lẽ ngài cũng là loại tiện cốt? Tuy tô muốn kéo Triệu Khiền rời đi, nhưng Tiểu Đức Tử đã bước vào, dịu dàng nói, "Bệ hạ, mày định đi đâu vậy? Ta sẽ không về đâu. Bệ hạ, việc này không do ngài
38:03
Speaker A
quyết định được đâu. Thái hậu, hoàng hậu đang đợi ngài đấy. Người đâu? Dẫn đi." Triều Khiển giãy giụa chạy tới, níu chặt lấy tay áo tôi không chịu buông, đau khổ nói, "Khi tử ca, ca liên thủ với thái
38:13
Speaker A
hậu từ khi nào? Rõ ràng ca tôi làm sao? Rõ ràng tôi vốn dĩ nhất can sợ phiền phức, nhưng lại thay Triệu Khiển thử độc, mỗi một ngụm đều có thể mất mạng, tay tôi vẫn không hề run rẩy. Thay Triệu
38:24
Speaker A
Khiển đỡ đao, mỗi đao chỉ cách tim một tấc, tôi không hé răng kêu cao một tiếng. Thay Triệu Khiển sửa đổi thánh trị, đối mặt với đám hoàng tử, đại thần như hổ rình mồi, tôi vẫn không chút do
38:33
Speaker A
dự mà làm, cho nên tôi trước giờ chưa từng thực sự nhát gan. Chẳng qua là tôi không tiền không quyền, đành tạo cho mình một lớp vỏo bọc để tôi có thể sống sót trong chốn thâm cung này. Tôi ghét
38:42
Speaker A
việc là một tên thái giám cả ngày sống trong sợ hãi, nâm nớp lo sợ. Tôi muốn được làm một con người đường đường chính chính, nhưng triều khiển ngài đã chặt đứt mọi đường lôi của tôi. Tôi đã nương
38:51
Speaker A
tựa vào thái hậu. Tôi đem toàn bộ bí mật điểm yếu của ngài báo hết cho bà ấy để đổ lấy việc tôi được xuất cung. Bệ hạ, ngài bất nhân với tôi, tôi bất nghĩa với ngài. Hai ta huề nhau. Hắn nói hắn thân
39:02
Speaker A
bất do kỳ, hoàng hậu thất thế, hắn bị đuổi vào lãnh cung, hắn quá cần quyền lực, không thể có sai sót, không thể có điểm yếu. Hắn sỉ nhục tôi cũng chỉ là vì muốn bảo vệ tôi, nhưng tôi phản bội rời
39:13
Speaker A
đi cũng chỉ là để bảo vệ chính mình. Triều Khiển bị người ta đưa đi, giá trị duy nhất hiện tại của hắn là sinh ra một vị hoàng tử có chung huyết mạch với gia tộc của thái hậu. Tiểu Đức Tử rút từ
39:22
Speaker A
trong tay áo ra một ít ngân phiếu. Thái hậu thưởng cho huynh đa tạ. Khi nào rảnh đến uống rượu Thanh Mai nhé? Ngày này năm sau anh Hỉ nhớ để dành cho ta một vò thanh mai. Chi Yến huynh ra hậu viện
39:33
Speaker A
chơi đi. Thẩm Chi Yến vắt chiếc khăn lên vai, hoàn toàn thích ứng với vai trò tiểu nhị chạy bàn. Mệt quá đi. Tiểu Đức Tử ngồi xuống một bàn cạnh cửa sổ, phong thái ung dung, ngón tay gõ nhẹ lên mặt
39:43
Speaker A
bàn. Tôi bưng ra vài đĩa thức ăn nhỏ ngồi đối diện cậu ấy. Rượu đến rồi. Tiểu Đức Tử bưng lên nhấp một ngụm. Chính là hương vị này. Huynh cũng là một ly đi, chúng ta chưa từng uống rượu cùng nhau.
39:54
Speaker A
Nào càn thấy huynh sống tốt là ta yên tâm rồi. Cậu ấy đặt ly rượu xuống khựng lại một lát, hắn điên rồi, bị giam vào lãnh cung cũ. Nhưng may là hoàng hậu đã hạ sinh một hoàng tử. Tôi im lặng một
40:04
Speaker A
lúc, sau đó lên tiếng. Vậy thì tốt, tiểu đức tử rời đi, cậu ấy lại phải quay về trốn hoàng cung. Con tôi tiếp tục trông nom quán rượu. Tầng mây nứt ra một kẽ hở. Ánh nắng từ kẽ hở hắt xuống. Tôi đưa
40:15
Speaker A
tay ra dường như có thể chạm tới. Thẩm Chi Yến bưng một bát trà nóng, nắm lấy tay tôi, mỉm cười nói, "Anh hỉ uống trà giải rượu đi." Được chuyện Hoàn nhớ like và đăng ký kênh để ủng hộ mình nhé. M.

Get More with the Söz AI App

Transcribe recordings, audio files, and YouTube videos — with AI summaries, speaker detection, and unlimited transcriptions.

Or transcribe another YouTube video here →