Sân khấu hóa tác phẩm Vợ chồng A phủ Chi đoàn 11A5 … — Transcript

Sân khấu hóa tác phẩm Vợ chồng A Phủ do Chi đoàn 11A5 THPT Phú Bình thể hiện, phản ánh cuộc sống khổ cực và số phận bi thương của nhân vật Mị.

Key Takeaways

  • Cuộc sống của nhân vật Mị là biểu tượng cho sự bất công và áp bức trong xã hội phong kiến.
  • Sự chịu đựng và quen với khổ cực của Mị phản ánh tâm lý người dân miền núi trong hoàn cảnh khó khăn.
  • Tình cảm gia đình và trách nhiệm được khắc họa qua mối quan hệ giữa Mị và cha.
  • Sân khấu hóa là phương tiện hiệu quả để truyền tải giá trị văn học và giáo dục.
  • Tác phẩm nhấn mạnh ý chí sống và đấu tranh của con người dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo.

Summary

  • Tác phẩm được dàn dựng dưới hình thức sân khấu hóa bởi học sinh lớp 11A5 trường THPT Phú Bình.
  • Nội dung tập trung vào cuộc sống đầy gian khó của nhân vật Mị và gia đình trong bối cảnh xã hội phong kiến miền núi.
  • Mị bị bán làm dâu nhà giàu để trả nợ, phải chịu cảnh làm nương ngô vất vả và cuộc sống khổ cực.
  • Mị từng có ý định tự tử bằng lá ngón nhưng dần quen với cảnh khổ và chấp nhận số phận.
  • Tình cảm gia đình và sự bất lực của cha Mị trong việc bảo vệ con gái được thể hiện rõ nét.
  • Cuộc sống của Mị bị giam cầm trong vòng luẩn quẩn của lao động và áp bức xã hội.
  • Tác phẩm phản ánh sâu sắc sự tàn nhẫn của xã hội phong kiến đối với người dân miền núi.
  • Sân khấu hóa giúp truyền tải cảm xúc và thông điệp nhân văn của tác phẩm một cách sinh động.
  • Tác phẩm mang giá trị giáo dục về lòng nhân ái, sự đồng cảm và ý chí vượt lên nghịch cảnh.
  • Video là sản phẩm học tập, thể hiện sự sáng tạo và nỗ lực của học sinh trong việc tiếp cận văn học.

Full Transcript — Download SRT & Markdown

00:01
Speaker A
Con kia, mày gọi ngay thằng bố mày ra đây.
00:24
Speaker B
Bố ơi, bố ơi.
00:26
Speaker A
Thế nào?
00:27
Speaker A
Ai dà, cái thằng cha này, mấy lâu nay sao tao không biết à?
00:33
Speaker B
Ông ơi, mỗi mùa này đói kia, xin ông cất cho lần nữa ạ.
00:43
Speaker A
Ai dà, con này trông có vẻ được việc phết nha. Có trai, này ông già, đôi lên cũng có lợi.
00:53
Speaker A
Ông cho tôi con Mị về làm dâu nhà tôi, vừa bớt được miệng ăn, lại vừa được tôi xóa nợ.
01:03
Speaker B
Thôi, thôi.
01:07
Speaker C
Bố ơi, con này đã biết cuốc nương làm ngô, con sẽ làm nương ngô để trả nợ thay bố, bố đừng bán con cho nhà giàu, con xin bố.
01:17
Speaker A
Nhà mày không có quyền quyết định. Thế nha, tao đi về, đi thôi.
01:38
Speaker A
Con Mị đâu?
01:40
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
01:47
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
01:50
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
01:56
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
02:02
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
02:06
Speaker F
Bố ơi.
02:07
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
02:10
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
02:12
Speaker F
Con phải đưa bố về.
02:20
Speaker F
Mị về nhà A Sử có đến hàng mấy tháng, đêm nào Mị cũng khóc, rồi một ngày Mị trốn về nhà bố.
02:30
Speaker F
Bố ơi.
02:32
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
02:38
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
02:44
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
02:48
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
02:57
Speaker F
Con không thể bố ơi.
02:59
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
03:04
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
03:06
Speaker F
Con phải đưa bố về.
03:14
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
03:22
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
03:27
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
03:35
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
03:40
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
03:46
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
03:59
Speaker E
Con Mị đâu?
04:01
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
04:08
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
04:11
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
04:17
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
04:23
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
04:27
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
04:36
Speaker F
Con không thể bố ơi.
04:38
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
04:43
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
04:45
Speaker F
Con phải đưa bố về.
04:53
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
05:01
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
05:06
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
05:14
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
05:19
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
05:25
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
05:38
Speaker E
Con Mị đâu?
05:40
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
05:47
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
05:50
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
05:56
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
06:02
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
06:06
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
06:15
Speaker F
Con không thể bố ơi.
06:17
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
06:22
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
06:24
Speaker F
Con phải đưa bố về.
06:32
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
06:40
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
06:45
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
06:53
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
06:58
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
07:04
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
07:17
Speaker E
Con Mị đâu?
07:19
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
07:26
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
07:29
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
07:35
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
07:41
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
07:45
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
07:54
Speaker F
Con không thể bố ơi.
07:56
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
08:01
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
08:03
Speaker F
Con phải đưa bố về.
08:11
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
08:19
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
08:24
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
08:32
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
08:37
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
08:43
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
08:56
Speaker E
Con Mị đâu?
08:58
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
09:05
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
09:08
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
09:14
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
09:20
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
09:24
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
09:33
Speaker F
Con không thể bố ơi.
09:35
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
09:40
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
09:42
Speaker F
Con phải đưa bố về.
09:50
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
09:58
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
10:03
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
10:11
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
10:16
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
10:22
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
10:35
Speaker E
Con Mị đâu?
10:37
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
10:44
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
10:47
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
10:53
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
10:59
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
11:03
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
11:12
Speaker F
Con không thể bố ơi.
11:14
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
11:19
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
11:21
Speaker F
Con phải đưa bố về.
11:29
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
11:37
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
11:42
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
11:50
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
11:55
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
12:01
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
12:14
Speaker E
Con Mị đâu?
12:16
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
12:23
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
12:26
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
12:32
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
12:38
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
12:42
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
12:51
Speaker F
Con không thể bố ơi.
12:53
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
12:58
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
13:00
Speaker F
Con phải đưa bố về.
13:08
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
13:16
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
13:21
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
13:29
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
13:34
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
13:40
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
13:53
Speaker E
Con Mị đâu?
13:55
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
14:02
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
14:05
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
14:11
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
14:17
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
14:21
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
14:30
Speaker F
Con không thể bố ơi.
14:32
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
14:37
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
14:39
Speaker F
Con phải đưa bố về.
14:47
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
14:55
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
15:00
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
15:08
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
15:13
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
15:19
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
15:32
Speaker E
Con Mị đâu?
15:34
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
15:41
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
15:44
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
15:50
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
15:56
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
16:00
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
16:09
Speaker F
Con không thể bố ơi.
16:11
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
16:16
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
16:18
Speaker F
Con phải đưa bố về.
16:26
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
16:34
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
16:39
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
16:47
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
16:52
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
16:58
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
17:11
Speaker E
Con Mị đâu?
17:13
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
17:20
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
17:23
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
17:29
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
17:35
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
17:39
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
17:48
Speaker F
Con không thể bố ơi.
17:50
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
17:55
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
17:57
Speaker F
Con phải đưa bố về.
18:05
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
18:13
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
18:18
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
18:26
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
18:31
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
18:37
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
18:50
Speaker E
Con Mị đâu?
18:52
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
18:59
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
19:02
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
19:08
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
19:14
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
19:18
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
19:27
Speaker F
Con không thể bố ơi.
19:29
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
19:34
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
19:36
Speaker F
Con phải đưa bố về.
19:44
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
19:52
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
19:57
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
20:05
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
20:10
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
20:16
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
20:29
Speaker E
Con Mị đâu?
20:31
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
20:38
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
20:41
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
20:47
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
20:53
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
20:57
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
21:06
Speaker F
Con không thể bố ơi.
21:08
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
21:13
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
21:15
Speaker F
Con phải đưa bố về.
21:23
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
21:31
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
21:36
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
21:44
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
21:49
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
21:55
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
22:08
Speaker E
Con Mị đâu?
22:10
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
22:17
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
22:20
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
22:26
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
22:32
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
22:36
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
22:45
Speaker F
Con không thể bố ơi.
22:47
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
22:52
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
22:54
Speaker F
Con phải đưa bố về.
23:02
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
23:10
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
23:15
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
23:23
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
23:28
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
23:34
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
23:47
Speaker E
Con Mị đâu?
23:49
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
23:56
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
23:59
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
24:05
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
24:11
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
24:15
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
24:24
Speaker F
Con không thể bố ơi.
24:26
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
24:31
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
24:33
Speaker F
Con phải đưa bố về.
24:41
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
24:49
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
24:54
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
25:02
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
25:07
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
25:13
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
25:26
Speaker E
Con Mị đâu?
25:28
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
25:35
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
25:38
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
25:44
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
25:50
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
25:54
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
26:03
Speaker F
Con không thể bố ơi.
26:05
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
26:10
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
26:12
Speaker F
Con phải đưa bố về.
26:20
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
26:28
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
26:33
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
26:41
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
26:46
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
26:52
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
27:05
Speaker E
Con Mị đâu?
27:07
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
27:14
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
27:17
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
27:23
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
27:29
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
27:33
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
27:42
Speaker F
Con không thể bố ơi.
27:44
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
27:49
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
27:51
Speaker F
Con phải đưa bố về.
27:59
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
28:07
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
28:12
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
28:20
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
28:25
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
28:31
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
28:44
Speaker E
Con Mị đâu?
28:46
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
28:53
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
28:56
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
29:02
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
29:08
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
29:12
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
29:21
Speaker F
Con không thể bố ơi.
29:23
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
29:28
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
29:30
Speaker F
Con phải đưa bố về.
29:38
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
29:46
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
29:51
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
29:59
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
30:04
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
30:10
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
30:23
Speaker E
Con Mị đâu?
30:25
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
30:32
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
30:35
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
30:41
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
30:47
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
30:51
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
31:00
Speaker F
Con không thể bố ơi.
31:02
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
31:07
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
31:09
Speaker F
Con phải đưa bố về.
31:17
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
31:25
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
31:30
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
31:38
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
31:43
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
31:49
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
32:02
Speaker E
Con Mị đâu?
32:04
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
32:11
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
32:14
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
32:20
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
32:26
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
32:30
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
32:39
Speaker F
Con không thể bố ơi.
32:41
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
32:46
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
32:48
Speaker F
Con phải đưa bố về.
32:56
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
33:04
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
33:09
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
33:17
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
33:22
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
33:28
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
33:41
Speaker E
Con Mị đâu?
33:43
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
33:50
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
33:53
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
33:59
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
34:05
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
34:09
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
34:18
Speaker F
Con không thể bố ơi.
34:20
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
34:25
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
34:27
Speaker F
Con phải đưa bố về.
34:35
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
34:43
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
34:48
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
34:56
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
35:01
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
35:07
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
35:20
Speaker E
Con Mị đâu?
35:22
Speaker F
Ôi giời ơi, chồng với chả con, chả được cái nước gì, suốt ngày rượu rượu chè chè.
35:29
Speaker F
Không xem bố thổ thân tôi không?
35:32
Speaker E
Mày chạy trốn tao để mày đi chết thế à? Mày chết nhưng nợ tao vẫn còn.
35:38
Speaker E
Mày chết rồi, không ai làm nương ngô để trả nợ cho tao.
35:44
Speaker E
Giờ tao đói bụng quá rồi, không được con ơi.
35:48
Speaker F
Bố ơi, con ăn ngô đã làm lá ngón này lắm chứ. Nhưng mà nghĩ lại, người khổ nhất vẫn là bố.
35:57
Speaker F
Con không thể bố ơi.
35:59
Speaker E
Thôi thôi, mày quay về nhà ông bá.
36:04
Speaker E
Tao không thể làm thế nào nữa.
36:06
Speaker F
Con phải đưa bố về.
36:14
Speaker F
Mấy năm sau, Tống Mị chết, nhưng Mị cũng không còn nghĩ đến Mị có thể ăn lá ngón tự tử.
36:22
Speaker F
Ở lâu trong cái khổ, Mị quen khổ rồi.
36:27
Speaker F
Bây giờ, chồng mình cũng là con trâu, mình cũng là con ngựa.
36:35
Speaker F
Con ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết đi làm mà thôi.
36:40
Speaker F
Mỗi năm một mùa, mỗi tháng lại làm đi làm lại.
36:46
Speaker F
Tết xong lên núi hái thuốc phiện, giữa năm thì giặt đay, đến mùa đi nương thì bẻ bắp.
36:53
Speaker G
Cháu xin thay mặt nhóm kịch lớp 11A5 chúng em gửi lời cảm ơn và lời chúc tốt đẹp nhất đến quý khán giả, quý thầy cô cùng toàn thể các bạn học sinh trường Trung học phổ thông Phú Bình.
37:15
Speaker G
Cuối cùng là, cùng nhau để yêu thương.
Topics:Vợ chồng A Phủsân khấu hóaTHPT Phú BìnhChi đoàn 11A5văn học Việt Namcuộc sống miền núiáp bức phong kiếntác phẩm văn họcMịtự tử lá ngón

Frequently Asked Questions

Vì sao Mị bị bán cho nhà thống lý?

Mị bị bán cho nhà thống lý để trả nợ thay cho bố. Gia đình Mị không có tiền trả nợ, nên thống lý đã ép bố Mị gả Mị cho con trai mình.

Cuộc sống của Mị ở nhà thống lý như thế nào?

Mị sống trong cảnh khổ cực, bị đối xử như trâu ngựa, chỉ biết làm việc quần quật. Mị không có quyền tự quyết định cuộc đời mình và thường xuyên bị chồng là A Sử hành hạ.

Mị đã từng có ý định tự tử không?

Mị đã từng có ý định ăn lá ngón để tự tử vì quá đau khổ. Tuy nhiên, Mị đã từ bỏ ý định đó vì nghĩ đến bố và nhận ra rằng người khổ nhất vẫn là bố mình.

Get More with the Söz AI App

Transcribe recordings, audio files, and YouTube videos — with AI summaries, speaker detection, and unlimited transcriptions.

Or transcribe another YouTube video here →