Những mảnh hồn xuân ta đánh mất - Podcast

Full Transcript — Download SRT & Markdown

00:00
Speaker None
Ngày hôm nay của cậu có ổn không?
00:06
Speaker None
Hi hi, xin chào, chúng mình là VSTN!
00:12
Speaker None
Chào mừng các cậu đã đến với podcast thường bắt đầu bằng những câu hỏi "Vì sao...?" dựa trên phương pháp First Principles Thinking - Tư duy Nguyên bản.
00:26
Speaker None
Từ đó mang lại cho cậu những góc nhìn đa chiều về nhiều vấn đề khác nhau trong cuộc sống và để có một tinh thần sống thật sự.
00:28
Speaker None
Cùng chúng mình đến với tập podcast số này nhé!
00:34
Speaker None
Xuân hạ thu đông rồi lại xuân, bốn mùa thứ vẻ không thể trộn lẫn.
00:38
Speaker None
Chạm vào ngõ riêng hai, én chao nghiêng trong tiết xuân ôn hòa.
00:46
Speaker None
Mưa làm vạn vật thêm tinh khôi, mưa giăng mắc trên từng lá cây, ngọn cỏ, vương lên bờ vai, nhẹ rơi trên mái tóc.
00:54
Speaker None
Như lời Xuân Diệu thì xuân ngon ngọt, căng mọng và đầy mê hoặc bởi "tháng giêng ngon như một cặp môi gần".
01:05
Speaker None
Cảm giác có thứ gì đó dồn ứ ở trong lòng suốt cả đông qua, đang trực chờ bung tỏa, có thứ gì đó thôi thúc khiến mình "ngồi yên không chịu được.
01:15
Speaker None
Nhựa sống trong người căng lên như máu".
01:25
Speaker None
Ngày trước mình đã nghĩ, làm gì có ai mà không thích mùa xuân cơ chứ.
01:32
Speaker None
Vũ Bằng cũng nói vậy mà:
01:36
Speaker None
"Ai bảo được non đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cấm được trai thương gái, ai cấm được mẹ yêu con; ai cấm được cô gái còn son nhớ chồng thì khi ấy "mới hết được người mê luyến mùa xuân".
01:52
Speaker None
Mình cũng từng nghĩ, làm gì có đứa trẻ nào mà không thích mùa xuân.
02:00
Speaker None
Mở bài văn mẫu lúc nào chẳng là: Trong bốn mùa xuân hạ thu đông, em thích nhất là mùa xuân, mùa cây lá đâm chồi nảy lộc.
02:10
Speaker None
Nhưng sau mà lớn lên, thấy ai cũng thở than: "Xuân về là càng thêm lo.
02:24
Speaker None
Tết nhất đến nơi, bao nhiêu việc đổ lên đầu.
02:34
Speaker None
Chưa kể, Tết càng ngày càng nhạt nhẽo, chẳng vui như hồi xưa nữa".
02:40
Speaker None
Vậy, hãy thử nhớ lại xem, có mùa xuân nào cậu đã đánh mất, và muốn được quay về sống lại khoảnh khắc xuân ấy một lần nữa?
02:50
Speaker None
Bà mình từng kể, có một mùa xuân bà sẽ chẳng bao giờ quên.
03:00
Speaker None
Một mùa xuân hân hoan trong triệu niềm vui dân tộc của hàng triệu đồng bào, đó là "mùa xuân đầu tiên" năm 1975, mùa xuân hòa bình, độc lập đầu tiên của dân tộc.
03:20
Speaker None
Mùa xuân đầu tiên ta đập tan chế độ ngụy quyền và đánh bại chủ nghĩa thực dân mới của đế quốc Mỹ, giải phóng hoàn toàn miền Nam, đất nước hoàn toàn thống nhất, non sông thu về một mối.
03:36
Speaker None
"... Rồi dặt dìu, mùa xuân theo én về Mùa bình thường, mùa vui nay đã về..."
03:46
Speaker None
Có những thứ bình thường lại hóa thành bất thường.
03:52
Speaker None
"Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu, một "mùa bình thường" để sum họp nhưng chỉ còn là ước mơ suốt bao năm ròng.
04:02
Speaker None
Có những cái bình thường bỗng trở nên khác thường.
04:14
Speaker None
Một mùa thường kỳ như muôn năm cũ thôi mà lại là "đầu tiên" - mùa xuân mơ ước ấy nay đã thành đời thực.
04:24
Speaker None
Bà vừa kể, ánh mắt sẽ lại nhìn xa xăm, xa thật xa để tầm mắt đủ rộng, để khoảng không đủ lớn và rồi tâm trí sẽ bắt đầu vẽ về lại kí ức.
04:35
Speaker None
Đó là tiếng gà trưa, là giọt nước mắt những người mẹ "ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ".
04:50
Speaker None
là "khói bay trên sông", là tất cả những đau thương, mất mát lẫn hạnh phúc, tin yêu về một mùa xuân mới.
05:05
Speaker None
Mùa xuân theo chân con trở về bên mẹ, mùa xuân long lanh nước mắt ba.
05:20
Speaker None
Một ngày xuân nắng ấm, người lính trẻ gom nhặt nhớ thương sau hàng ngàn dặm trường mê mải để trở về quê xưa thăm cha mẹ già, thăm vợ thảo hiền, thăm đàn con thơ.
05:36
Speaker None
Đất nước trọn vẹn niềm vui, bước ra khỏi cuộc chiến dai dẳng, và "từ đây người biết quê người, người biết thương người, người biết yêu người".
05:46
Speaker None
Ấy là khúc hoan ca cho một mùa vui đẹp đẽ như đang mơ, vui mà bâng khuâng man mác, vui mà lay động khắc khoải cho khát vọng nghìn đời của một dân tộc.
05:57
Speaker None
Vừa thoát khỏi những năm tháng chiến tranh, bom rơi, đạn nổ, máu chảy suốt hàng chục, hàng trăm năm ròng.
06:10
Speaker None
1975 năm ấy, cả dân tộc như vỡ òa trong niềm vui chiến thắng.
06:18
Speaker None
Còn giờ, Tết với bà chẳng có gì đặc biệt nữa.
06:25
Speaker None
Bà đã quên gần như tất cả, mọi thứ chỉ còn chập chờn sau màn sương đục của kí ức.
06:36
Speaker None
Nhưng bà có đánh mất mảnh hồn xuân đó không?
06:43
Speaker None
Mình cá là không.
06:46
Speaker None
Mảnh xuân đẹp đẽ ấy được truyền sang con sang cháu, mảnh xuân ấy không mất đi,
06:55
Speaker None
nó vẫn nằm ngay trong chính bà, và trong những người bà yêu thương.
07:04
Speaker None
Biết bao nhiêu đời xuân đã hi sinh để ta có được mùa xuân đẹp đẽ như bây giờ.
07:11
Speaker None
Xuân bây giờ vẫn là một mùa "bình thường" như năm ấy, chỉ là vì mình quá đỗi quen nên bỏ qua những điều tốt đẹp,
07:24
Speaker None
xuân vẫn hân hoan và tràn đầy nhựa sống, chỉ là do mình đã đổi thay,
07:33
Speaker None
cách nhìn và cảm nhận của mình cũng không còn như trước nữa mà thôi.
07:43
Speaker None
"Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực Tàu, giấy đỏ Bên phố đông người qua"
07:53
Speaker None
Phong tục xin chữ đầu năm là truyền thống của dân tộc ta,
08:03
Speaker None
thời nho học thịnh, nghệ thuật thư pháp rất được coi trọng,
08:13
Speaker None
chơi chữ là một thú vui tao nhã.
08:16
Speaker None
Con chữ của người tài hoa có thể thể hiện được cả tài năng, tâm trạng lẫn đạo đức phẩm chất của người cho chữ.
08:28
Speaker None
Trong dòng thời gian đi tìm về với những nét truyền thống văn hóa của dân tộc, ta sẽ không khỏi tự hào với những nét đẹp này trong dòng chảy của cuộc sống.
08:40
Speaker None
Song, không thể phủ nhận những truyền thống dân tộc đang bị thay thế bởi những văn hóa hiện đại khác.
08:51
Speaker None
Nỗi buồn ấy không chỉ là nỗi buồn vắng khách, mà là buồn tủi cho một phần văn hóa đang bị lãng quên trong thời hiện đại, đau xót nhưng không thể nào níu kéo.
09:06
Speaker None
"Ông đồ vẫn ngồi đấy Qua đường không ai hay Lá vàng rơi trên giấy Ngoài trời mưa bụi bay.
09:15
Speaker None
Năm nay đào lại nở Không thấy ông đồ xưa.
09:24
Speaker None
Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ?"
09:30
Speaker None
Khi xã hội càng phát triển, nhiều ngành nghề sẽ trở nên lạc hậu và bị đào thải.
09:42
Speaker None
Không chỉ có nghề viết thư pháp, ta còn thấy nhiều nghề khác,
09:51
Speaker None
nghề chụp ảnh dạo, nghề đo cân, hay nghề viết thư thuê cũng không ngoại lệ.
10:02
Speaker None
Những giá trị văn hóa đang mất đi, vang bóng một thời rồi giờ chúng sẽ đi vào quên lãng hay sao?
10:10
Speaker None
Trách ai bây giờ?
10:12
Speaker None
Trách sao mọi thứ thay đổi nhanh quá?
10:20
Speaker None
Hay trách những người thợ ấy không chịu thích nghi, đổi mới?
10:32
Speaker None
Câu hỏi này cũng tương đồng với quan điểm: đứng trước sự phát triển của thời đại,
10:42
Speaker None
máy móc đang thay thế con người, hàng triệu người sẽ thất nghiệp,
10:53
Speaker None
họ lo sợ sẽ bị mất việc kiếm cơm vì đám robot vô hồn.
11:04
Speaker None
Không ít cá nhân bày tỏ quan ngại và muốn kìm hãm tốc độ phát triển của máy móc.
11:14
Speaker None
Nhưng họ sẽ chẳng thể làm được điều đó đâu,
11:20
Speaker None
dòng chảy tăng trưởng này sẽ không thể bị dừng lại,
11:27
Speaker None
điều con người nên làm chính là cùng phát triển theo, lựa theo để xuôi cùng dòng chảy đó.
11:40
Speaker None
Hàng trăm, hàng nghìn công việc sẽ bị thay thế,
11:49
Speaker None
nhưng cũng sẽ có hàng trăm hàng nghìn công việc mới khác xuất hiện.
11:58
Speaker None
Ta không đánh mất đi điều gì cả, ta chỉ tạm đặt chúng sang một bên
12:07
Speaker None
và thay thế bằng những thứ phù hợp hơn.
12:14
Speaker None
Nghĩ lại thì sao lại trách những người lớn tuổi không chịu thích nghi với đổi thay của thời đại được?
12:24
Speaker None
Họ làm cái nghề ấy cũng mấy chục năm rồi,
12:33
Speaker None
đến tuổi xế tà, đầu óc bắt đầu chậm chạp, khó tiếp thu.
12:44
Speaker None
Đến họ cũng bị choáng ngợp trước sự đổi thay quá nhanh của xã hội.
12:55
Speaker None
Biết bao năm, họ đã quen sống bằng nghề này rồi, bây giờ bỏ thì làm gì bây giờ?
13:05
Speaker None
Trên phố đi bộ, một ông thợ già bận đồ lịch sự, đầu đội mũ nồi,
13:16
Speaker None
cổ đeo chiếc máy ảnh to đùng rảo bước qua lại ở những địa điểm tham quan.
13:26
Speaker None
Đột nhiên có một bé gái chạy lại, cầm tay ông kéo về phía đoàn tham quan
13:36
Speaker None
cũng toàn mấy đứa bé trạc tuổi nó.
13:41
Speaker None
Con bé dõng dạc nói lớn: "Cô ơi, đây là ông ngoại con.
13:50
Speaker None
Ông chụp ảnh ở đây, ông chụp nhiều ảnh cho con đẹp lắm".
13:54
Speaker None
Cô giáo cúi đầu chào.
13:57
Speaker None
Sau đó, ông ngoại đề nghị chụp một bức cho cả lớp.
14:02
Speaker None
Chụp xong, cô giáo ngỏ ý muốn gửi ông tiền,
14:10
Speaker None
nhưng ông không lấy và bảo rằng muốn tặng lớp cháu gái của ông.
14:19
Speaker None
Có thể sau này, 10 hay 20 năm nữa, con cháu ta chẳng còn thấy hình ảnh ông đồ già, bác thợ chụp ảnh dạo,
14:30
Speaker None
người cân đo điện tử, trên báo cũng đã đăng người viết thư thuê cuối cùng ở bưu điện Sài Gòn đã qua đời,
14:41
Speaker None
nhiều mảnh xuân đã mất đi, nghề này nó sẽ chết,
14:50
Speaker None
ta chẳng thể làm gì khác ngoài việc tôn trọng, yêu thương và biết ơn những phần kí ức đó mà thôi.
15:00
Speaker None
Tết đến xuân về, mang theo nỗi buồn của những kẻ tha hương nơi đất khách.
15:09
Speaker None
"Này hỡi, người trai viễn xứ, độ này, người mong ước gì, nhớ nghĩ gì."
15:19
Speaker None
23 tháng Chạp. Trên phố, "người ta xôn xao quá, ai cũng đốt vàng đỏ rực một góc sân.
15:30
Speaker None
Răng rắc qua màn lửa đỏ hồng cả mặt, khói xộc lên cả mắt là thứ gì cay cay lắm.
15:38
Speaker None
Ấy nhưng, ấy là tháng Chạp trong một mảnh hồn vương vất của những năm cũ,
15:48
Speaker None
còn năm nay, ở chốn quê người này, những đứa con xa quê sẽ lại thêm dài những tiếng thở.
15:58
Speaker None
Tết mà, ai chẳng nhớ quê hương.
16:01
Speaker None
"Những kẻ xa xứ là những kẻ chẳng thuộc về đâu"
16:10
Speaker None
Họ rời nhà lâu đến mức dần cảm thấy xa lạ với chính quê hương của mình,
16:22
Speaker None
nhưng lại chưa đủ lâu để cảm thấy nơi mình đang sống chính là "nhà".
16:30
Speaker None
Những người xa xứ ai cũng có lúc cảm thấy chênh vênh như vậy,
16:39
Speaker None
tưởng như mình chẳng thuộc về đâu cả.
16:42
Speaker None
Những ngày Tết cận kề, câu thoại quen thuộc qua màn hình điện thoại mà "những du học sinh" hay nhận được là
16:53
Speaker None
"Ở bên đó có đồ ăn Tết không?"
16:57
Speaker None
Họ chỉ cười khi khi trả lời: "Có hết ạ" mà lén đặt điện thoại ra xa
17:06
Speaker None
giấu đi đôi mắt ngắn nước và giấu đi cả về thứ 2:
17:13
Speaker None
"Có hết ạ, chỉ là không có cả nhà.
17:16
Speaker None
Ở nước ngoài, người ta bán đủ thứ, chẳng thiếu thứ gì, chỉ là không có "nhà" ở bên những người xa xứ mà thôi.
17:26
Speaker None
Bởi vậy, điều khiến những người đi xa đau đáu về nhất chính là Tết.
17:36
Speaker None
Thật ra, những mảnh xuân trong niềm nhớ của họ chưa bao giờ mất đi,
17:45
Speaker None
nó cũng đang mong ngóng đợi họ trở về.
17:52
Speaker None
Chắc chắn luôn có một nơi mong họ trở về.
17:56
Speaker None
Tết của những người xa quê lúc nào cũng buồn man mác, nhưng không sao cả,
18:05
Speaker None
vì dù có xa cỡ nào, chỉ cần ta luôn ghi nhớ và để tâm thì Tết và tình yêu này sẽ chẳng bao giờ mất.
18:16
Speaker None
Tết là khoảng thời gian con người nhạy cảm nhất.
18:20
Speaker None
Xem những video quay lại cảnh đêm giao thừa, hai bố mẹ ngồi bên mâm cơm,
18:32
Speaker None
thịt cá đủ cả, đào quất chẳng thiếu thứ gì nhưng vẫn thấy lòng buồn vu vơ,
18:44
Speaker None
vì mâm cơm chẳng còn ai khác ngoài hai bố mẹ,
18:49
Speaker None
mà mình lại không ngừng khóc.
18:52
Speaker None
Nhà toàn con gái, lại lấy chồng xa.
18:58
Speaker None
Nhà bác ấy chỉ có hai đứa con gái,
19:04
Speaker None
năm ngoái cả hai đứa bảo không về được,
19:09
Speaker None
năm nay cũng thế.
19:11
Speaker None
Vợ bác mất khi chị lớn học lớp 10.
19:20
Speaker None
Gà trống nuôi con đằng đẵng cho đến khi cả hai lấy chồng êm ấm.
19:30
Speaker None
Cứ mỗi độ tết về, nhà bác sẽ lại mở nhạc xuân lớn nhất xóm,
19:39
Speaker None
nhưng mâm cơm lại chỉ có một người ngồi.
19:42
Speaker None
Nghĩ mà thấy thương.
19:45
Speaker None
Rồi chưa kể những đứa con ở xa, đến Tết mới về thăm ba mẹ được vài ba ngày.
19:55
Speaker None
Căn nhà ngói hơn 100m2 nhưng có đến 10 con người chen chúc, cả con cả cháu, lúc nào cũng ồn ào,
20:06
Speaker None
các cụ cứ chạy đi chạy lại lo hết cái này đến cái khác mà thấy phấn khởi lắm.
20:13
Speaker None
Ngôi nhà vốn yên ắng chưa bao giờ rộn rã đến vậy.
20:19
Speaker None
Ấy nhưng, sau Tết, lúc ai nấy bắt đầu trở về với cuộc mưu sinh,
20:27
Speaker None
đó là lúc bắt đầu của những giọt nước mắt.
20:32
Speaker None
Nước mắt cha mẹ lưu luyến vì phải chia xa con cháu.
20:42
Speaker None
Nước mắt cha mẹ già khóc vì nhớ nhung, cô đơn sau khoảng thời gian ấm áp và vui vẻ cùng con cháu sum vầy.
20:53
Speaker None
Mấy đứa con,
20:58
Speaker None
đứa nào đứa nấy lại dắt díu gia đình nhỏ về thành phố làm ăn,
21:07
Speaker None
xem qua camera thấy bố mẹ ngồi trước hiên nhà nhìn vẫn nhìn vơ,
21:18
Speaker None
rồi thấy mẹ sụt sùi khóc, lại đau lòng, không biết phải làm sao".
21:25
Speaker None
Có một bài toán khó giải mang tên "Bài toán tình thân":
21:32
Speaker None
Giả sử một người có thể về nhà với ba mẹ 7 ngày trong Tết Nguyên Đán
21:44
Speaker None
và dành nhiều nhất 11 giờ mỗi ngày để trò chuyện, gần gũi với họ.
21:53
Speaker None
Nếu ba mẹ bây giờ 60 tuổi và họ sống đến 80 tuổi,
22:02
Speaker None
chúng ta thực sự chỉ có thể ở bên họ 1.540 giờ nữa.
22:08
Speaker None
Con số đó tương đương với 64 ngày mà thôi!"
22:13
Speaker None
Đọc những dòng này, rồi giật mình hốt hoảng thời gian mình ở bên ba mẹ chỉ tính bằng ngày tháng thôi sao?
22:23
Speaker None
64 ngày - chính là thứ mình vẫn thường hay gọi là "còn nhiều thời gian".
22:30
Speaker None
Mình gần như chết lặng.
22:32
Speaker None
Mình biết, "năm tháng vẫn mãi trôi, thời gian không trở lại.
22:42
Speaker None
Mình chẳng bận rộn như bạn nghĩ, năm tháng cũng không dài như mình tưởng.
22:50
Speaker None
Rồi một ngày, ba mẹ chúng mình sẽ già đi."
22:54
Speaker None
Mùa xuân dặt dìu theo con én lượn về, mênh mang, mơ màng.
23:01
Speaker None
Hồi tưởng về kí ức của những mùa xuân đã qua, cái không khí và mùi hương của xuân ở quê hương,
23:11
Speaker None
của lòng người thoang thoảng.
23:14
Speaker None
Khi ấy vừa vui sướng hạnh phúc mà trong lòng lại thấy nuối tiếc một điều gì đó,
23:24
Speaker None
chỉ sợ xuân sẽ qua và ngày xanh của mình cũng đang dần trôi đi mất,
23:33
Speaker None
không còn gì có thể níu giữ nổi và không tài nào có thể lấy lại được.
23:42
Speaker None
Cho nên cứ mãi phân vân giữa niềm vui và nỗi buồn.
23:51
Speaker None
Tất cả cả là sự lưng chừng, một nửa...
23:54
Speaker None
Ngắm nhìn cảnh vật thân quen, ngắm nhìn những con người thân quen ấy,
24:05
Speaker None
trào dâng trong lòng mình là sự bình yên nhẹ nhàng.
24:10
Speaker None
Nó khiến mình thấy cái "Tết" vẫn ở đó, vẫn hằng gắn bó với mình.
24:18
Speaker None
Từng hạt mưa vẫn lất phất bay.
24:24
Speaker None
Bất giác mình nhoẻn miệng cười.
24:27
Speaker None
Mình yêu tất cả những thứ thuộc về nơi đây, muốn chạy ùa ra nhặt nhạnh từng thanh âm hối thúc,
24:37
Speaker None
tụ lại những mảnh vỡ bạc màu, ôm hết thảy chúng để ghép lại thành thước phim tuổi thơ.
24:46
Speaker None
Rong ruổi trên cuộc hành trình vạn dặm, mình thấy biết ơn, vì vẫn có nơi để quay về,
24:56
Speaker None
một nơi để mình ngồi xuống,
25:00
Speaker None
sống chậm lại, để ru lòng an yên, để gói ghém yêu thương.
25:06
Speaker None
"Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già.
25:12
Speaker None
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật Không cho dài thời trẻ của nhân gian".
25:20
Speaker None
Cuộc đời này quá ngắn ngủi, yêu thương còn không hết thì hờn ghét nhau để làm gì?
25:30
Speaker None
Sẽ có những thứ mất đi, ta lỡ mất khoảnh khắc đoàn tụ gia đình, đánh mất tuổi thơ,
25:41
Speaker None
mai một đi những mảnh kí ức về giá trị văn hóa truyền thống,
25:50
Speaker None
lạc mất người thân và có khi là đánh mất đi một phần của chính mình.
25:57
Speaker None
Ta biết vậy không phải để ta buồn rầu, u uất, nuối tiếc, thở than,
26:06
Speaker None
điều quan trọng là lúc đó, ta ý thức được ta sẽ không có mãi mãi,
26:14
Speaker None
rằng ta sẽ đánh mất, dù vô tình hay cố ý.
26:22
Speaker None
Và bởi biết sẽ không còn nên ta sẽ biết trân quý khi ta vẫn đương có,
26:29
Speaker None
đúng không?
26:31
Speaker None
Mong cậu một năm mới bình an...
26:34
Speaker None
Cảm ơn cậu vì đã ở lại đây...
26:37
Speaker None
cùng mình...

Transcribe Another YouTube Video

Paste any YouTube link and get the full transcript with timestamps for free.

Transcribe a YouTube Video