Truyện Audio || VẠN VẬT ĐỀU THUA THANH MAI TRÚC MÃ || T… — Transcript

Truyện audio kể về tình cảm gia đình, tình bạn và những thử thách học tập của cô bé Mục Miên cùng hai anh trai và bạn thân.

Key Takeaways

  • Tình cảm gia đình và tình bạn là nền tảng vững chắc giúp Mục Miên vượt qua khó khăn.
  • Sự quan tâm và bảo vệ của người thân mang lại cảm giác an toàn và tự tin cho cô bé.
  • Trí tuệ và sự thông minh có thể được dùng để giải quyết các vấn đề xã hội và học tập.
  • Sự trưởng thành không chỉ là học vấn mà còn là sự thấu hiểu và gắn kết tình cảm.
  • Lời hứa và sự đồng hành của người thân là nguồn động lực lớn cho sự phát triển của Mục Miên.

Summary

  • Câu chuyện xoay quanh Mục Miên, cô bé cấp hai được anh trai Khải Uy và bạn thân Nhật Phong chăm sóc và bảo vệ.
  • Nhật Phong là bạn thân của Khải Uy và cũng là trúc mã của Mục Miên, luôn trêu chọc nhưng rất quan tâm cô bé.
  • Khải Uy rất tự hào và bảo vệ em gái trước những lời tán tỉnh hay sự quấy rối từ các bạn nam trong trường.
  • Nhật Phong dùng trí tuệ và sự thông minh để thiết lập 'vành đai an toàn' bảo vệ Mục Miên khỏi những phiền toái.
  • Mục Miên có vẻ ngoài xinh đẹp, được nhiều bạn nam chú ý nhưng cô còn ngây thơ và chưa hiểu rõ về tình cảm.
  • Hai anh trai Khải Uy và Nhật Phong đều học giỏi, thi đỗ đại học danh tiếng, tạo nên sự khác biệt với Mục Miên.
  • Mục Miên lo lắng khi hai anh trai lên đại học vì sợ bị bỏ rơi và không còn ai giúp đỡ trong học tập.
  • Nhật Phong hứa sẽ luôn bên cạnh, giúp đỡ và quan tâm Mục Miên dù đã lên đại học.
  • Tình cảm gia đình và tình bạn được khắc họa rõ nét qua những hành động quan tâm, bảo vệ và giúp đỡ nhau.
  • Câu chuyện mang đến thông điệp về sự gắn bó, tình thân và sự trưởng thành trong cuộc sống học đường.

Full Transcript — Download SRT & Markdown

00:05
Speaker None
Anh trai tôi vô cùng tự hào vì có một người anh em chí cốt sẵn sàng dốc lòng chăm sóc em gái mình. Cho đến một ngày, ông anh ngốc nghếch ấy hoảng hồn bắt quả tang vị bạn thân mặt lạnh đang đeo tạp dề Hello Kitty, siết chặt eo tôi dỗ dành, tôi chăm tiểu bông nhà cậu mười mấy năm, giờ thu vật thế chấp là em ấy thì có gì sai. Chào mừng các bạn đến với An An Audio chúc các bạn nghe truyện vui vẻ.
00:24
Speaker None
Tôi là một mục miên ở nhà gọi là tiểu bông, chiều thứ bảy, tôi đang ngồi vắt vẻo trên thảm lông trong phòng khách, hai mắt dán chặt vào ti vi chiếu phim hoạt hình, tay mò mẫm vào túi bim bim vị phô mai yêu thích, vừa sờ được miếng bim bim to nhất, do nhất định đưa lên miệng, thì một bàn tay từ phía sau thò tới, nhanh như chớp cướp cạn miếng bim bim của tôi rồi ném tọt vào miệng nhai rôm rốp.
00:43
Speaker None
Ngốc thật, ăn nhiều thế này bảo sao má cứ phình ra như hai cái bánh bao chiều. Một giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, tôi tức tối quay phắt lại, Nhật Phong đang đứng đó, tay đút túi quần thể thao, chiếc áo phông trắng mặc form rộng càng tôn lên vóc dáng cao lớn của một thiếu niên cấp ba.
01:06
Speaker None
Anh nhe răng cười, nụ cười rạng rỡ và tinh nghịch đến mức khiến người ta muốn đấm cho một cái nhưng lại không nỡ vì khuôn mặt đó quá mức đẹp trai. Anh ấy là bạn thân của anh trai tôi và à, ừm, cũng là trúc mã sát vách nhìn tôi lớn lên. Nhật Phong, anh lại sang nhà em ăn trực đấy à?
01:49
Speaker None
Trả bim bim cho em. Tôi gào lên, nhào tới định cướp lại túi đồ ăn vặt. Nhật Phong thản nhiên giơ thẳng cánh tay cầm túi bim bim lên cao, với chiều cao cách biệt một mét tám mươi lăm của anh và một mét năm mươi hai của một con nhóc cấp hai như tôi, đây rõ ràng là sự sỉ nhục về mặt địa lý.
02:12
Speaker None
Tôi nhảy chồm chồm mấy cái vẫn không với tới, đành ấm ức phồng má lườm anh. Sang tìm Khải Uy lấy đĩa game, ai thèm ăn trực của con nít. Nhật Phong bật cười, dùng tay kia búng nhẹ lên trán tôi một cái rõ kêu, này, há miệng ra.
02:27
Speaker None
Tôi vừa theo bản năng hé miệng a một tiếng, Nhật Phong đã nhanh tay nhét một viên kẹo dâu tây bóc sẵn vỏ vào miệng tôi. Vị ngọt lịm lập tức lan tỏa, thành công khóa chặt cái miệng đang định la lối om sòm của tôi.
02:50
Speaker None
Gia đình tôi và gia đình Nhật Phong vốn là hàng xóm sát vách, bố Khải Minh và chú Đình Phong là anh em thân thiết vào sinh ra tử, hai người mẹ Minh Hạ và Gia Linh lại là bạn thân nối khố. Chính vì bối cảnh người một nhà này, Nhật Phong và anh trai tôi Khải Uy dính lấy nhau từ bé, tạo thành cặp bài trùng khét tiếng nhất trường cấp ba và hiển nhiên, tôi trở thành cái đuôi nhỏ mặc định của hai người họ.
03:26
Speaker None
Lúc này anh trai tôi Khải Uy từ trên lầu đi xuống, thấy Nhật Phong liền ném cho anh cái máy chơi game, càu nhàu, cậu lại trêu tiểu bông nhà tớ đấy hả, suốt ngày bắt nạt con bé. Nhật Phong thản nhiên ngồi phịch xuống sofa, gác chân lên bàn trà, nhướng mày đáp, tớ đang kiểm tra phản xạ của em ấy thôi.
04:02
Speaker None
Này Mục Miên, bài tập toán hình tuần này làm xong chưa, bỏ ra đây anh kiểm tra, làm sai một câu thì ngày mai nhịn trà sữa. Mặc dù miệng lúc nào cũng trêu chọc, chê bai tôi ngốc nhưng thực tế, mọi bài tập khó nhằn của tôi đều do một tay vị gia sư tính khí thất thường này giải quyết.
04:30
Speaker None
Anh vừa tay bấm máy chơi game nhoay nhoáy cùng Khải Uy, thỉnh thoảng lại liếc mắt sang quyển vở của tôi, dùng bút gõ gõ vào đầu tôi nhắc nhở, kẻ sai đường phụ rồi, não để đi chơi à, kẻ từ góc a kia kìa. Tôi xoa xoa chỗ bị gõ, nhỏ giọng lầm bầm mắng anh là đồ bạo chúa, nhưng tay vẫn ngoan ngoãn sửa lại hình vẽ.
05:08
Speaker None
Người ta nói con gái đến tuổi dậy thì như nụ hoa chớm nở, bắt đầu thu hút ong bướm. Tôi tuy não bộ trong chuyện tình cảm phản ứng hơi chậm chạp, nhưng nhan sắc thì lại kế thừa trọn vẹn sự rực rỡ của mẹ. Mới lên lớp tám, má bánh bao đã dần thanh thoát, đôi mắt to tròn long lanh, thêm hai lúm đồng tiền sâu hoắm, và thế là, một sáng thứ tư trong trẻo, tôi thò tay vào ngăn bàn, vô tình lôi ra một phong bì màu xanh nhạt.
06:04
Speaker None
Chiều hôm đó vừa tan học, Khải Uy tinh mắt nhìn thấy tờ giấy gấp nếp thò ra khỏi túi áo khoác của tôi. Anh trai tôi với trực giác lập tức lôi tờ giấy ra đọc, sắc mặt anh ấy thoắt cái đen như đít nồi. Thằng ranh con lớp nào đây, dám khen em gái tớ mắt đẹp như búp bê, nó nghĩ nó đang viết truyện kinh dị à. Anh ấy gầm lên, xắn tay áo, Mục Miên, đứng im đây, anh phải đi dạy cho thằng nhóc này biết thế nào là lễ độ.
07:12
Speaker None
Tôi hoảng hốt níu tay anh lại, anh hai, đừng đánh nhau, thầy giám thị bắt được là mời phụ huynh đấy. Nhật Phong đứng bên cạnh, một tay quay quay chiếc chìa khóa xe đạp, khóe môi nhếch lên một nụ cười danh mãnh đầy nguy hiểm. Anh không nổi điên, chỉ thong thả rút tờ thư tình ra, nhìn lướt qua rồi vo tròn ném vào thùng rác.
07:56
Speaker None
Đánh nhau với con nít làm gì cho bẩn tay, cứ để tớ. Nhật Phong nháy mắt tinh nghịch với Khải Uy. Ngày hôm sau, Nhật Phong xách theo một tập tài liệu dày cộp, nghênh ngang bước vào lớp vào giờ ra chơi. Anh không đấm đá ai, chỉ thản nhiên ném tập đề thi học sinh giỏi toán cấp thành phố lên bàn tên nam sinh viết thư tình.
08:46
Speaker None
Nghe nói cậu thích Mục Miên, Nhật Phong chống hai tay lên bàn, cúi người xuống, nụ cười trên môi cực kỳ vô hại nhưng lại khiến đối phương lạnh sống lưng. Thích em ấy thì trí tuệ cũng phải tương xứng một chút, giải hết chỗ bài này trong vòng ba mươi phút. Nếu làm được, tôi cho phép cậu đứng cách em ấy năm mét để nói chuyện, còn nếu không làm được thì lần sau thấy Mục Miên ở đâu, tự động lùi xa mười mét.
09:30
Speaker None
Nếu không, tôi sẽ báo cáo giáo viên chủ nhiệm xin cho cậu và đội tuyển bồi dưỡng toán mũi nhọn để rèn luyện trí não, mỗi ngày giải năm chục đề. Đám nam sinh cấp hai nhìn mấy bài toán nhàm nhịt ma trận mồ hôi hột túa ra như tắm, bọn chúng sợ xanh mắt mèo, lắp bắp xin tha anh. Nhật Phong đã xuất sắc thiết lập một vành đai an toàn tuyệt đối quanh tôi mà không tốn một giọt mồ hôi.
10:25
Speaker None
Tối đó, Khải Uy vô cùng hả hê, khoác vai bạn thân bốp bốp, Nhật Phong, cậu đúng là anh em tốt, dọn dẹp lũ nhóc đó đỉnh lắm. Nhật Phong liếc nhìn tôi đang mải mê gọt táo, khóe môi khẽ cong lên một ý cười sâu xa, đương nhiên rồi, bảo vệ Mục Miên là trách nhiệm của tớ mà. Khải Uy ngốc nghếch hoàn toàn không biết mình đang hoan hỉ rước sói vào nhà.
11:20
Speaker None
Chớp mắt một cái, Khải Uy và Nhật Phong đã bước vào kỳ thi đại học, với IQ chọc trời, cả hai anh đều nhẹ nhàng cầm trên tay giấy báo trúng tuyển của trường đại học hàng đầu thủ đô. Trong khi hai nhà đang ăn mừng linh đình, thì tôi lại trốn trong phòng, ôm gấu bông khóc thút thít. Trong suy nghĩ ngốc nghếch của tôi, hai anh học đại học tức là sẽ vô cùng bận rộn, sẽ có bạn gái xinh đẹp, sẽ không ai chờ tôi trước cổng trường lúc bốn rưỡi chiều, và thảm họa nhất là, không còn ai làm bài tập hộ tôi nữa.
12:21
Speaker None
Đang khóc nức lên, cửa phòng tôi bị đẩy ra, Nhật Phong bước vào, nhìn bộ dạng thê thảm của tôi liền bật cười thành tiếng. Anh ngồi xuống mép giường, đưa tay nhéo mạnh má tôi một cái. Ái da, anh làm gì thế. Tôi ôm má, trừng mắt nhìn anh. Kiểm tra xem não em có uống nước không. Nhật Phong cười tủm tỉm, rút tờ khăn giấy tiện tay lau nước mắt tèm lem trên mặt tôi.
13:20
Speaker None
Khóc cái gì, sợ không có ai làm bài tập hộ chứ gì, hay sợ không ai nhét kẹo dâu vào miệng nữa. Tôi ấm ức bĩu môi, các anh lên đại học rồi, ai thèm quan tâm đến con nhóc cấp hai phiền phức này nữa. Nhật Phong khẽ thở dài, nụ cười trêu chọc thường ngày thu lại, thay vào đó là sự dịu dàng hiếm thấy, anh xoa xoa đỉnh đầu tôi vuốt lại mái tóc rối bù, giọng nói trầm ấm cất lên.
14:09
Speaker None
Mục Miên, em ngốc thật hay giả vờ ngốc, trường đại học của anh cách trường cấp ba tương lai của em có mười lăm phút đi xe. Trưa nào anh cũng có thể lượn qua cổng trường đưa đồ ăn cho em, tối vẫn qua phòng em kiểm tra bài tập như bình thường, em nghĩ bản thân mình dễ dàng thoát khỏi sự quản lý của anh thế sao. Trái tim tôi bỗng nhiên chật đi một nhịp, sự ấm áp từ bàn tay anh cùng lời hứa chắc nịch ấy giống như viên kẹo ngọt ngào nhất thế gian.
15:08
Speaker None
Thật không, anh hứa nhé. Tôi sụt sùi, giơ ngón tay út ra. Nhật Phong bật cười, dùng ngón tay thon dài của mình móc lấy ngón tay bé xíu của tôi, Nhật Phong này đã bao giờ lừa em chưa, ngoan, nín đi. Khi tôi chính thức bước vào cổng trường cấp ba, thì Nhật Phong và Khải Uy đã là những nam thần sinh viên năm nhất vạn người mê.
16:08
Speaker None
Sự thay đổi của Nhật Phong khiến tôi không ít lần rơi vào trạng thái bối rối, bỏ đi bộ đồng phục học sinh cứng nhắc, anh thường xuyên mặc áo sơ mi đơn giản phối cùng quần âu, tôn lên đôi chân dài miên man, tính cách tinh nghịch vẫn còn đó, nhưng khí chất lại thêm vài phần chững chạc, quyến rũ của một người trưởng thành. Một chiều cuối thu, tôi có lịch học phụ đạo đến tận sáu giờ rưỡi, vừa bước ra khỏi cổng trường, tôi đã nhìn thấy chiếc xe máy phân khối lớn màu đen đỗ dưới ánh đèn đường.
17:18
Speaker None
Nhật Phong đang tựa lưng vào thân xe, một tay đút túi quần, tay kia bấm điện thoại, gió thu thổi tung mái tóc đen hơi rối của anh. Vài nữ sinh cấp ba đi ngang qua đều lén lút ôm mặt suýt xoa, đỏ mặt quay lại nhìn. Bước chân tôi khựng lại, tôi ngẩn ngơ nhìn người con trai quen thuộc ấy, tự nhiên tôi nhận ra anh rất cao, bờ vai rất rộng, cảm giác này hoàn toàn không giống với sự ỷ lại dành cho anh Khải Uy.
18:23
Speaker None
Thấy tôi, Nhật Phong nhét điện thoại vào túi, sải bước tiến tới, anh nhíu mày nhìn tôi co ro trong gió, lập tức cởi chiếc áo khoác jean đang mặc trùm kín lên vai tôi. Khoảng cách bất ngờ thu hẹp, hơi thở mang theo mùi ô long thanh mát của anh phả nhẹ lên trán tôi, anh hơi cúi đầu, cẩn thận kéo khóa áo lên tận cổ cho tôi. Bụp, bụp, bụp, nhịp tim tôi đột nhiên tăng tốc bất thường, mặt tôi nóng bừng lên.
19:17
Speaker None
Tôi vội vàng lùi lại nửa bước, lúng túng nói, đói, đói quá nên tim đập nhanh thôi, mình đi ăn thịt nướng đi. Nhật Phong nhìn tôi chằm chằm vài giây, khóe môi nhếch lên một nụ cười, anh vươn tay gõ nhẹ lên trán tôi, lý do dở tệ, lên xe đi đồ ngốc, ngồi phía sau, áp má vào tấm lưng vững chãi của anh, tôi thầm nhủ chắc chắn là do mình quá đói. Thời gian quả thực là một nhà điêu khắc đại tài, chớp mắt một cái, tôi đã tháo xuống cặp bím tóc trẻ con, chính thức trở thành nữ sinh lớp mười một rực rỡ nhất trường trung học phổ thông.
20:24
Speaker None
Mẹ tôi thường tự hào vuốt tóc tôi nói rằng, tôi pha trộn thêm sự ngọt ngào, mềm mại khiến cho lúm đồng tiền bên má mỗi khi cười lên đều như chứa cả mật ong. Trong khi tôi lột xác thành hoa khôi được bao người để ý, thì ở một chân trời khác, Khải Uy và Nhật Phong nhờ nhận được sự chỉ dẫn từ hai ông bố cực phẩm của chúng tôi cũng đã tạo ra một cơn địa chấn trong giới công nghệ. Mới là sinh viên năm ba, hai anh đã từ chối nhận tiền tiêu vặt từ gia đình, tự mình góp vốn thành lập một công ty khởi nghiệp chuyên về phần mềm bảo mật.
21:30
Speaker None
Bằng bộ não xuất chúng và thủ đoạn sấm sét trên thương trường, công ty của họ nhanh chóng phất lên như diều gặp gió. Hai vị bảo mẫu đi xe đạp ngày nào giờ đã khoác lên mình những bộ âu phục cắt may thủ công đắt đỏ, đeo đồng hồ phiên bản giới hạn. Sự thành đạt quá sớm của hai người họ vô tình đẩy tôi vào một rắc rối dở khóc dở cười. Trường cấp ba của tôi quy định rất nghiêm ngặt, nhưng cứ đúng năm giờ chiều mỗi ngày, bất kể nắng mưa, luôn có một chiếc xe màu đen tuyền sáng loáng đỗ xịch ngay dưới gốc xà cừ trước cổng trường.
22:37
Speaker None
Lúc thì là Khải Uy với nụ cười hoa đào lãng tử hạ kính xe vẫy tay, lúc thì là Nhật Phong với khuôn mặt sắc lạnh, cấm dục bước hẳn xuống mở cửa xe cho tôi. Với trí tưởng tượng phong phú của đám nữ sinh mới lớn, việc một nữ sinh ngày nào cũng có xe sang đưa rước, lại còn là hai người đàn ông trưởng thành thay phiên nhau, lập tức biến thành một kịch bản cẩu huyết. Lời đồn tôi ỷ vào nhan sắc để cặp kè đại gia, được người lớn bao nuôi bắt đầu lan truyền dâm gian khắp các hành lang.
23:47
Speaker None
Tôi vốn lười giải thích, định mặc kệ bọn họ, nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Chiều thứ sáu hôm ấy, tôi vừa xách ba lô bước ra khỏi cổng trường thì bị một nhóm ba nữ sinh khối mười hai chặn đường. Kẻ đi đầu là cựu hoa khôi của trường, khuôn mặt chất đầy phấn, khoanh tay trước ngực nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh từ trên xuống dưới. Mục Miên, dạo này lên mặt quá nhỉ, nghe nói cậu có kim chủ bao nuôi, ngày nào cũng có xe đưa rước cơ mà.
24:47
Speaker None
Cô ta nhếch mép cười nhạt, trông vẻ ngoài ngây thơ trong sáng, không ngờ bên trong lại là loại con gái hám tiền, cậu không thấy xấu hổ khi làm vấy bẩn danh tiếng của trường mình à. Các bạn đang nghe truyện độc quyền tại An An Audio. Mọi kênh khác đều là sao chép chất xám chưa xin phép, xin hãy ủng hộ tác giả. Tôi nhíu mày, lùi lại một bước, giọng điệu lạnh tanh, tôi đi xe của ai, tiêu tiền của ai thì liên quan gì đến mấy người, tránh đường.
25:58
Speaker None
Ái chà, chọc trúng tim đen nên nhột rồi sao. Một nữ sinh khác bước lên, giơ tay định xô vào vai tôi, để xem lát nữa lão già đầu hói bụng phệ nào đến giúp cậu. Cô ta chưa kịp nói hết câu, tiếng gầm rú của động cơ từ xa lao tới xé toạc không gian ồn ào trước cổng trường. Chiếc xe thể thao màu đen lao xượt qua đám người với tốc độ chuẩn xác đến từng centimet, phanh kít lại ngay sát mép vỉa hè, bụi bay mù mịt khiến đám nữ sinh kia sợ hãi hét lên, lùi lại mấy bước. Cửa xe mở lên theo hình cắt kéo.
27:09
Speaker None
Mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn vào, không có lão già đầu hói bụng phệ nào cả. Từ trong xe, một đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần âu xám cho bước xuống. Nhật Phong xuất hiện, hôm nay anh mặc một bộ vest ba mảnh cực kỳ trang trọng, chiếc cúc áo sơ mi trên cùng được cởi bỏ, chiếc cà vạt lụa hơi nới lỏng để lộ yết hầu gợi cảm. Khí trường trên người anh lúc này không còn là của một sinh viên, mà là áp lực bức người của một tổng tài thực thụ vừa bước ra từ phòng họp hội đồng quản trị.
28:22
Speaker None
Đám nữ sinh chặn đường tôi đồng loạt á khẩu, mắt bọn họ trợn ngược lên, miệng há hốc không thốt nên lời trước nhan sắc và khí chất vương giả của người đàn ông trước mặt. Nhật Phong hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của bọn họ, anh sải những bước dài tiến thẳng về phía tôi. Nhìn thấy gấu áo đồng phục của tôi bị nhăn do vừa giằng co, đôi mắt đen láy của anh lập tức trầm xuống. Anh vòng tay ôm trọn tôi vào lòng để che chắn, mùi thanh mát quen thuộc bao bọc lấy tôi, mang theo một cảm giác an toàn tuyệt đối.
29:35
Speaker None
Lúc này Nhật Phong mới lười biếng xoay người lại, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao lướt qua ba nữ sinh đang đứng chết chân kia, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười diễu cợt. Các cô vừa nói em ấy tiêu tiền của ai, giọng Nhật Phong trầm thấp, lạnh lẽo vang vọng khắp cổng trường. Có biết em ấy là tiểu công chúa của ai không, học sinh thời nay quản nhiều vậy sao, hổ không gầm thì liền bị cho là Hello Kitty.
30:30
Speaker None
Không gian im phăng phắc, cựu hoa khôi sợ đến mức chân đứng không vững, lắp bắp, tôi, chúng tôi không biết, xin lỗi. Xin lỗi thì giữ lấy mà dùng, nếu để tôi nghe thấy một lời đồn nhảm nào về Mục Miên nữa, tôi đảm bảo ngày mai các người sẽ nhận được thư mời làm việc với luật sư của công ty tôi về tội vu khống. Nói xong Nhật Phong dịu dàng cúi xuống, giọng điệu thay đổi một trăm tám mươi độ, ôn nhu đến mức vắt ra nước, ngoan, lên xe anh đưa đi ăn lẩu.
31:40
Speaker None
Tôi ngoan ngoãn chui vào xe dưới vô số ánh mắt ghen tị đến nỗi đom đóm của đám nữ sinh. Lời đồn đại gia bao nuôi cứ thế bị đập nát bét, thay vào đó là huyền thoại về một vị tổng tài trẻ bắt đầu lưu truyền trong trường cấp ba của tôi suốt nhiều năm về sau. Sau sự kiện và mặt kinh điển hôm đó, Nhật Phong dường như nhận ra việc để một cô gái như tôi đi học ở trường cấp ba chẳng khác nào thả một miếng thịt béo ngậy vào giữa bầy sói đói, thế là anh kích hoạt chiến thuật phòng thủ ba trăm sáu mươi độ.
32:48
Speaker None
Ở trường tôi có một học bá khối tự nhiên tên là Hải Đăng, cậu bạn này tính tình hiền lành, đeo kính cận, thành tích luôn đứng top một của khối, là mẫu con nhà người ta ngoan ngoãn điển hình. Không biết Hải Đăng để ý tôi từ lúc nào, nhưng dạo gần đây, sáng nào trên bàn tôi cũng xuất hiện một chiếc bánh mút dâu tây của tiệm bánh nổi tiếng nhất đối diện cổng trường, kèm theo một tờ giấy nốt ghi chú giải bài tập toán rất tỉ mỉ.
33:58
Speaker None
Tôi vốn vô tư, tưởng Hải Đăng tiện tay mua giúp nên cũng hay nhắn tin cảm ơn và thỉnh thoảng mua nước ép trái cây đáp lễ. Thế nhưng, mọi chuyện không lọt qua được mạng lưới tình báo của Nhật Phong, khi anh sang nhà tôi kiểm tra bài tập, tình cờ đọc được tờ nốt màu vàng nhạt kẹp trong sách toán của tôi, nét chữ nắn nót ghi, Mục Miên ăn bánh ngon nhé, chiều nay ở lại thư viện cùng tớ giải nốt đề này nha. Nhật Phong cầm tờ giấy nốt, khóe môi khẽ giật giật, anh híp mắt lại, nụ cười trên môi càng lúc càng rạng rỡ, nhưng lại tỏa ra sát khí ngùn ngụt.
35:08
Speaker None
Sáng ngày hôm sau, Hải Đăng ra tiệm bánh đối diện trường từ rất sớm định mua bánh mút dâu tây như thường lệ. Thế nhưng, cô chủ quán ái ngại lắc đầu, cháu ơi, từ hôm nay tiệm không bán lẻ bánh dâu tây nữa. Có một cậu thanh niên trông đã chi tiền bao trọn toàn bộ số lượng bánh dâu tây của tiệm trong vòng ba năm tới rồi, cậu ấy bảo không thích ai ăn chung hương vị với người nhà cậu ấy. Hải Đăng ngớ người, đành mua một chiếc bánh mì ngọt bình thường mang vào lớp.
36:19
Speaker None
Khi cậu ấy bước đến bàn tôi định đưa chiếc bánh mì thì khựng lại. Trên mặt bàn của tôi lúc này đã đặt sẵn một hộp cơm bento ba tầng bằng gỗ cao cấp được chạm khắc tinh xảo. Tôi vừa mở nắp ra, hương thơm nức mũi đã lan tỏa khắp lớp. Bên trong là cơm nắm hình chú thỏ nhỏ xinh xắn, tôm lột vỏ chiên xù vàng rộm, sườn xào chua ngọt không dính một mẩu xương, và tầng cuối cùng là một phần trái cây nhập khẩu được cắt gọt cầu kỳ thành hình trái tim.
37:29
Speaker None
Kèm theo hộp cơm là một tờ giấy nốt viết bằng nét bút máy rồng bay phượng múa, mạnh mẽ và kiêu ngạo, ăn hết cơm không được gánh cả trọn canh, còn bài tập toán, tối về anh dạy, đừng để kẻ IQ thấp hơn anh làm phiền em. Tôi nhìn hộp cơm, lại ngước nhìn Hải Đăng đang cầm chiếc bánh mì ngọt đứng ngây ra đó, vô tội gãi đầu, a, hôm nay tớ có đồ ăn sáng rồi. Hộp bento này là do anh Nhật Phong nhà tớ dậy từ năm giờ sáng nấu đấy, anh ấy nấu ăn đỉnh lắm.
38:38
Speaker None
Hải Đăng nhìn hộp cơm chuẩn năm sao, lại nhìn tờ giấy nốt đầy tính đe dọa, âm thầm rút lui trong nước mắt. Cậu học bá tội nghiệp đã bị thủ đoạn tài phiệt và sự đảm đang vượt mức quy định của Nhật Phong đè bẹp không thương tiếc. Tối đó ở nhà, Khải Uy nhìn Nhật Phong đang thong thả lau chùi hộp bento gỗ, càu nhàu, cậu dạo này bị rảnh à, sáng nào cũng dậy từ năm giờ lọ mọ trong bếp nắm cơm hình con thỏ, cậu để đầu bếp làm không được sao.
39:48
Speaker None
Nhật Phong lười biếng liếc mắt nhìn anh trai tôi, nhàn nhạt đáp, cậu thì biết cái gì, dạ dày của Mục Miên bị tớ nuôi chiều hỏng rồi, người khác nấu em ấy ăn sẽ đau bụng, tớ là đang tích đức cho nhà cậu đấy. Khải Uy nghe vậy liền gật gù, cũng đúng, tay nghề nấu nướng của cậu quả thật không đùa được, Mục Miên nhà tớ đúng là có phúc mới có thêm người anh trai như cậu. Nhật Phong cúi đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian xảo, ừ, phúc lớn.
40:59
Speaker None
Từ nhỏ anh cứ nuông chiều và dung túng tôi đến mức mọi việc anh làm ai cũng nghĩ là điều bình thường, còn chẳng màng mà suy nghĩ động cơ. Cuối mùa đông năm đó, công ty của Khải Uy và Nhật Phong đấu thầu thành công một dự án rất lớn, thu về khoản lợi nhuận khổng lồ. Để ăn mừng, anh trai tôi quyết định bao trọn một góc của quán bar sinh viên khá văn minh gần trường đại học để đãi bạn bè và nhân viên cốt cán. Tôi vốn là cái đuôi nhỏ đương nhiên cũng được dắt theo, vì là ba sinh viên nên không khí khá sôi động nhưng không hề hỗn loạn.
42:10
Speaker None
Tôi được bố trí ngồi ở một góc sofa êm ái nhất, trước mặt bày đầy đồ ăn vặt. Mục Miên, em ngồi đây ăn trái cây nhé, tuyệt đối không được đụng vào rượu đâu đấy. Khải Uy dặn dò rồi chạy ra chỗ Daisy quẩy cùng bạn bè. Tôi ngoan ngoãn gật đầu, cầm một ly nước màu hồng nhạt có cắm lát chanh lên hút, vị chua chua ngọt ngọt của dâu tây rất ngon, tôi tưởng là nước ép trái cây nên uống một mạch hết sạch, rồi tự tay rót thêm hai ly nữa.
43:20
Speaker None
Nhưng tôi không hề biết, đó là một loại cocktail trái cây pha với rượu rum, rượu ngọt dễ uống nhưng ngấm rất sâu. Chỉ nửa tiếng sau, thế giới xung quanh tôi bắt đầu quay cuồng, đầu óc lân lân, hai má nóng bừng bừng như thiêu đốt. Nhật Phong vừa từ phòng VIP bước ra, ánh mắt lập tức tìm kiếm tôi, khi nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng, đôi mắt lờ đờ mơ màng của tôi đang gục xuống bàn kính, sắc mặt anh lập tức thay đổi.
44:29
Speaker None
Anh bước những bước dài tiến tới, cầm chiếc ly màu hồng trên bàn lên ngửi thử, nhíu mày gắt gỏng. Khải Uy, cậu làm anh kiểu gì mà để em gái uống cocktail thế này. Nhật Phong hét lên giữa tiếng nhạc chát chúa. Anh không đợi Khải Uy trả lời, trực tiếp cởi áo khoác trùm lên người tôi, luồn tay qua eo bế thốc tôi lên khỏi ghế. Anh nói tôi say rồi, để anh đưa tôi về trước, mọi việc còn lại giao hết cho anh trai tôi.
45:39
Speaker None
Tôi bị bế lên, trong cơn say liền hành động theo bản năng, vòng cả hai tay ôm chặt lấy cổ Nhật Phong, rúc đầu vào hõm vai anh lẩm bẩm, ừm, thơm quá, mùi mát lạnh. Anh ôm chặt lấy tôi, bước nhanh ra khỏi quán bar ồn ào. Không khí lạnh lẽo ngoài trời khiến tôi hơi tỉnh lại một chút, nhưng tay chân vẫn bủn rủn. Nhật Phong đặt tôi ngồi vào ghế phụ của chiếc xe ô tô, cẩn thận thắt dây an toàn cho tôi rồi mới vòng sang ghế lái.
46:49
Speaker None
Trong không gian xe chật hẹp, cửa kính đóng kín, chỉ còn lại tiếng động cơ nổ êm ru và tiếng thở đều đều của tôi. Mùi hương trên người Nhật Phong hòa quyện với mùi men rượu ngọt ngọt phả ra từ hơi thở của tôi tạo nên một bầu không khí cực kỳ mờ ám. Ái muội. Nhật Phong, tôi say rượu, bắt đầu dở thói làm nũng, tôi nghiêng người, đưa tay kéo lấy vạt áo sơ mi của anh giật giật, đầu em choáng quá, anh xoa đầu cho em đi.
47:59
Speaker None
Nhật Phong đang nắm vô lăng, khớp xương trắng bệch vì dùng lực, anh đánh vô lăng tấp xe vào lề đường, tắt máy, không gian lập tức chìm vào tĩnh lặng. Anh tháo dây an toàn, quay người sang phía tôi, ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa kính, chiếu rõ khuôn mặt đang kìm nén đến cực hạn của anh. Đôi mắt đen sâu thẳm lúc này rực lửa, cuồn cuộn một loại dục vọng chiếm hữu vô cùng mãnh liệt. Anh vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve gò má nóng hổi của tôi.
49:09
Speaker None
Mục Miên, em biết anh là ai không. Giọng anh khàn đặc, trầm đục vang lên trong không gian hẹp. Biết, là anh Nhật Phong, người hay mắng em ngốc nhưng lại hay cho em kẹo dâu. Tôi ngây ngốc mỉm cười, đôi mắt nhắm hờ, cánh môi anh đào hơi hé mở thở dốc. Nhật Phong cúi thấp đầu, một tay nâng nhẹ cằm tôi lên, tay kia luồn ra sau gáy để tôi không thể lùi lại. Đôi môi nóng rực của anh phủ xuống, chuẩn xác bắt lấy cánh môi đang hé mở của tôi.
50:19
Speaker None
Đó không phải là một nụ hôn phớt lờ, mà là sự càn quét mang tính xâm lược tuyệt đối nhưng lại được khống chế vô cùng cẩn thận, dịu dàng để không làm tôi hoảng sợ. Anh mút mát cánh môi mềm mại, cuốn lấy chút vị ngọt của cocktail dâu tây còn sót lại, tham lam tận hưởng sự ngọt ngào mà anh đã khao khát gìn giữ suốt bao nhiêu năm ròng rã. Tôi bị hôn đến choáng váng, nửa tỉnh nửa mê, chỉ cảm nhận được một sự áp bách nam tính mãnh liệt nhưng lại vô cùng an toàn.
51:29
Speaker None
Khi anh luyến tiếc buông tôi ra, khóe mắt anh hơi đỏ lên, hơi thở nặng nhọc. Tôi mơ hồ chớp chớp mắt, đầu ngón tay lướt qua cánh môi sưng đỏ của mình, ngốc nghếch lẩm bẩm một câu trước khi chìm vào giấc ngủ. Anh Nhật Phong, anh vừa ăn kẹo dâu à, ngọt thế. Nhật Phong nghe xong câu đó, chán nản tựa trán lên vô lăng, bật cười bất lực, chàng thiếu niên giờ phút này lại bị một cục bông nhỏ say xỉn làm cho trái tim mềm nhũn, hoàn toàn nhận thua.
52:39
Speaker None
Sau nụ hôn trộm vào đêm say rượu đó, tôi hoàn toàn mất trí nhớ, sáng hôm sau tỉnh dậy cứ đinh ninh mình bị muỗi đốt sưng môi. Khải Uy thì bị mắng cho một trận té tát vì tội không trông em gái cẩn thận, còn Nhật Phong anh bắt đầu thay đổi chiến thuật, không còn phòng thủ từ xa nữa mà quyết định thu hẹp vòng vây. Cơ hội trời cho đã đến khi kỳ thi học kỳ hai lớp mười một của tôi cận kề, môn vật lý luôn là tử huyệt của tôi.
53:49
Speaker None
Đang lúc tôi vò đầu bứt tai với đống công thức trong phòng khách thì Nhật Phong bước vào, anh nhàn nhã ném chìa khóa xe lên bàn, tuyên bố rõ ràng với Khải Uy đang ngồi chơi game, kỳ thi này rất quan trọng với tiểu bông, từ ngày mai, mỗi cuối tuần tớ sẽ đưa em ấy sang căn hộ của tớ để kèm học. Để thuận tiện cho công việc, Nhật Phong đã dùng tiền kiếm được mua một căn hộ cao cấp nằm ở trung tâm thành phố, thiết kế vô cùng hiện đại và yên tĩnh.
54:59
Speaker None
Khải Uy đang dán mắt vào màn hình, chẳng mảy may nghi ngờ, được đấy, ở nhà ồn ào con bé không tập trung được, nhờ cậu cả, cố nhét chữ vào cái đầu đất của nó giúp tớ. Thế là tôi ngơ ngác bị đóng gói, xách ba lô theo Nhật Phong đến hang cọp. Căn hộ của Nhật Phong rất rộng, mang gam màu xám đen lạnh lẽo đặc trưng của con trai, nhưng trên bàn học lại chuẩn bị sẵn một chiếc đệm lót lưng màu hồng phấn và đủ loại bánh kẹo tôi thích.
56:09
Speaker None
Tôi thích ngồi xuống, giải thử đề này cho anh xem. Nhật Phong kéo ghế cho tôi, giọng điệu nghiêm túc của một vị gia sư. Tôi cầm bút, cắn môi đọc đề, một lúc sau, vì gặp bài khó, tôi nhăn mặt ngẩng lên định hỏi. Đúng lúc đó, Nhật Phong kéo ghế xích lại gần tôi, anh chống một tay lên lưng ghế của tôi, người hơi rướn tới phía trước, lồng ngực rộng lớn gần như áp sát vào lưng tôi. Anh chỉ tay vào hình vẽ trên giấy, cúi đầu xuống, khoảng cách gần đến mức tôi có thể ngửi thấy cực kỳ rõ ràng mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc đang bao trùm lấy không gian xung quanh mình.
57:19
Speaker None
Hơi thở ấm nóng của anh phả nhẹ qua vành tai tôi, giọng nói trầm thấp, khàn khàn và mang theo từ tính chết người cất lên ngay sát bên tai. Gia tốc trọng trường ở điểm này không phải hướng đó, em nhìn kỹ xem, lực căng dây phải phân tích thế nào. Bút trong tay tôi khựng lại, tôi hoàn toàn không nghe lọt tai một chữ vật lý nào, mọi giác quan của tôi lúc này đều tập trung vào luồng nhiệt nóng rực tỏa ra từ người đàn ông bên cạnh.
58:29
Speaker None
Nhịp tim tôi đột nhiên đập nhanh liên hồi, vang lên những tiếng thịch thịch rõ ràng trong lồng ngực. Tôi khẽ quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Nhật Phong, đôi mắt đen láy sâu thẳm ấy đang nhìn tôi chằm chằm, không hề có chút tập trung nào vào bài toán, mà chứa chan một sự dịu dàng, thâm tình và cả một chút ma mị đầy cám dỗ. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau ở cự ly gần như vậy, một dòng điện tê dại dần chạy dọc sống lưng tôi.
59:39
Speaker None
Lần đầu tiên tôi rõ ràng, rành mạch nhận ra rằng, người đang ngồi cạnh tôi không phải là một người anh trai lớn xác hay trêu chọc, mà là một người đàn ông vô cùng quyến rũ, vô cùng nguy hiểm. Sự ngốc nghếch mười mấy năm trời dường như bị tiếng nhịp tim đập loạn nhịp này phá vỡ, trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ hoang đường nhưng vô cùng chân thực, hình như tôi thích anh ấy mất rồi. Nhật Phong nhìn thấy sự lúng túng, đỏ mặt và ánh mắt né tránh của tôi, khóe môi anh khẽ nhếch lên một đường cong hoàn mỹ.
60:49
Speaker None
Con mồi cuối cùng cũng đã tự giác đi vào trọng tâm của chiếc bẫy ngọt ngào. Anh không ép buộc chỉ khẽ lùi lại một chút, vươn tay xoa nhẹ đỉnh đầu tôi, giọng nói trầm ấm đến mức muốn làm tan chảy trái tim người nghe, không hiểu à, không sao, chúng ta còn, rất nhiều thời gian, anh sẽ chậm rãi dạy em. Sự giác ngộ tình cảm của tôi còn chưa kịp tiến triển thêm bước nào thì ông anh trai ngốc nghếch của tôi, Khải Uy, đã tự mình dâng nốt chút cơ hội phòng thủ cuối cùng của nhà họ cho giặc.
61:59
Speaker None
Chuyện là cuối tuần đó, Khải Uy đang phát cuồng vì một tựa game nhập vai phiên bản giới hạn vừa ra mắt ở nước ngoài, nhưng mua mãi không được. Đang lúc anh tôi vò đầu bứt tai thì Nhật Phong thong thả bước sang, tay xách theo một chiếc hộp bọc giấy bóng kính ném dầm xuống bàn. Đây chính là bộ game con sâu phiên bản giới hạn kèm đĩa game độc quyền đó. Khải Uy sáng rực hai mắt, ôm chầm lấy hộp game như ôm người yêu, nước mắt rơm rớm, Nhật Phong, cậu, cậu lấy ở đâu ra thế.
63:09
Speaker None
Cậu đúng là anh em ruột thịt là bồ tát sống của đời tớ. Nhật Phong lười biếng đút tay vào túi quần, khóe môi nhếch lên một nụ cười danh mãnh của loài cáo, không có gì, quà hối lộ, à nhầm, quà tặng anh em thôi. Cuối tuần này cậu cứ thoải mái đóng cửa cày game, tớ sẽ đưa Mục Miên sang nhà tớ để phụ đạo vật lý, đảm bảo không để con bé làm phiền cậu. Khải Uy đang bận bóc siêu hộp game, đầu gật như giã tỏi, cười hớn hở, được, được, cậu cứ vác nó đi đâu cũng được, bao ăn bao uống càng tốt, giao em gái cho cậu tớ yên tâm mười vạn phần.
64:19
Speaker None
Nhật Phong nheo mắt cười cực kỳ nguy hiểm, vỗ vỗ vai Khải Uy, cậu cứ nhớ kỹ câu này là được. Thế là tôi lại bị anh ruột bán đứng chỉ bằng một bộ máy chơi game. Nhưng người tính không bằng trời tính, trưa chủ nhật, Khải Uy cày game xong, phát hiện bỏ quên chiếc USB chứa dữ liệu đồ án ở nhà Nhật Phong nên tiện thể chạy sang lấy. Mật khẩu nhà Nhật Phong, Khải Uy vốn biết thừa nên cứ thế tự nhiên bấm mã vào cửa mà không thèm gõ.
65:29
Speaker None
Vừa đẩy cửa bước vào, đập vào mắt Khải Uy là một cảnh tượng chấn động đến mức làm anh tôi đánh rơi cả chiếc chìa khóa trên tay. Trong phòng bếp, tôi đang ngồi vắt vẻo trên bệ bếp đá hoa cương, hai chân đung đưa, còn Nhật Phong, vị CEO trẻ tuổi lạnh lùng, nam thần cấm dục của hàng vạn thiếu nữ đang đeo một chiếc tạp dề màu hồng phấn hình Hello Kitty do tôi mua ép anh mặc, đứng sát dạt vào giữa hai chân tôi.
66:39
Speaker None
Một tay anh vòng qua eo tôi để giữ cho tôi khỏi ngã, tay kia cầm chiếc thìa múc một miếng bánh pudding trứng, nhẹ nhàng thổi thổi rồi đưa đến tận miệng tôi. Há miệng ra, a nào, khen anh một câu đẹp trai rồi anh cho ăn nốt miếng này. Nhật Phong cười lưu manh, cọ cọ mũi anh vào chóp mũi tôi, giọng điệu dỗ dành mang theo sự ái muội dính ngấy như mật ong. Tôi vừa đỏ mặt định mắng anh là đồ ấu trĩ, thì từ ngoài cửa truyền đến một tiếng hét thất thanh như heo bị chọc tiết.
67:49
Speaker None
Á a há, Nhật Phong, cậu đang làm cái quái gì với em gái tôi thế hả. Khải Uy hai mắt đỏ sòng sọc, vớ ngay cây chổi lau nhà xông vào bếp như một vị hung thần. Tôi giật bắn mình suýt ngã khỏi bệ bếp, may mà Nhật Phong phản xạ cực nhanh, siết chặt vòng tay ôm gọn tôi vào lồng ngực anh. Anh thong thả đặt bát bút đinh xuống, một chút hoảng hốt khi bị bắt gian cũng không có.
68:59
Speaker None
Khí chất tinh nghịch ngạo mạn của thiếu niên bùng nổ, anh cong môi cười, thản nhiên kéo vạt áo sơ mi đang sộc xệch trên vai tôi lên che kín lại. Vào nhà phải gõ cửa chứ, Khải Uy, cậu làm vợ tương lai của tớ giật mình rồi kìa. Nhật Phong buông một câu nhẹ tựa lông hồng nhưng lực sát thương thì ngang ngửa bom nguyên tử. Vợ, vợ tương lai. Khải Uy vứt luôn cây chổi, đưa tay ôm ngực thở dốc, chỉ tay vào mặt thằng bạn thân chí cốt, cậu, cậu là đồ cầm thú.
70:09
Speaker None
Tôi coi cậu là anh em vào sinh ra tử, cậu lại lén lút ôm ấp muốn làm em rể tôi, cậu dạy phụ đạo vật lý kiểu gì mà em tôi lại còn ngồi trên bếp thế kia. Nhật Phong tháo chiếc tạp dề Hello Kitty ra ném sang một bên, bước lên phía trước chắn ngang tầm nhìn của Khải Uy bảo vệ tôi. Anh nhướng mày, vẻ mặt vô tội đến mức gợi đòn. Khải Uy, cậu ăn nói cho cẩn thận, tớ canh chừng củ cải trắng nhà cậu từ nhỏ, làm bài tập hộ, đánh đuổi vệ tinh, nấu cơm ngon cũng là vì em ấy, dọn dẹp không biết bao nhiêu rác rưởi xung quanh em ấy.
71:19
Speaker None
Cậu nghĩ Nhật Phong này đi làm từ thiện chắc, lãi mẹ đẻ lãi con, tớ thu vật thế chấp là Mục Miên thì có gì sai. Khải Uy tức đến nghẹn họng, gào lên, thế bộ game giới hạn hôm nọ là sinh lễ đợt một. Nhật Phong nháy mắt đầy gian xảo, cậu nhận đồ rồi còn hứa giao em gái cho tớ yên tâm mười vạn phần, tớ có ghi âm lại đấy, cần tớ bật cho cậu nghe không. Khải Uy hóa đá toàn tập, tự tay dâng em gái cho sói, lại còn nhận sính lễ mà không hề hay biết.
72:29
Speaker None
Khải Uy khuỵu gối xuống sàn, ôm đầu khóc không ra nước mắt, trời ơi, tôi nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà rồi. Tôi ngồi trên bệ bếp, nhìn ông anh trai đang suy sụp và tên hồ ly Nhật Phong đang cười đắc ý, khuôn mặt đỏ bừng đến mức muốn bốc khói. Kể từ ngày lột mặt nạ trước Khải Uy, Nhật Phong chính thức xé bỏ vỏ bọc anh trai mưa, chuyển sang chế độ tấn công dồn dập với độ mặt dày vô cực.
73:39
Speaker None
Khải Uy dù cấm cản thế nào cũng không lại những trò gài bẫy đầy tinh nghịch của bạn thân. Tháng mười một, trường tôi tổ chức hội thao toàn trường, tôi tham gia đội cổ vũ của khối, mặc một chiếc áo croptop thể thao kết hợp với chân váy xếp ly màu trắng, cột tóc đuôi ngựa cao vút. Vừa diễn xong tiết mục khai mạc, mồ hôi nhễ nhại bước xuống sân, tôi đã bị một nam sinh lớp mười hai, đội trưởng đội bóng rổ, cao to đẹp trai chặn lại.
74:49
Speaker None
Cậu ta đỏ mặt chìa ra một chai nước khoáng lạnh, Mục Miên, cậu diễn đẹp lắm, uống nước nhé, tối nay đi ăn thịt nướng với tớ và đội bóng được không. Đám nữ sinh xung quanh bắt đầu ồ lên trêu chọc. Tôi còn chưa kịp xua tay từ chối thì một bàn tay từ phía sau đã vươn tới, vô cùng tự nhiên cầm lấy chai nước khoáng từ tay cậu đội trưởng kia. Cảm ơn, nhưng bạn gái tôi không thích uống nước lọc.
75:59
Speaker None
Giọng nói trầm ấm mang theo ý cười lười biếng nhưng lại sắc như dao vang lên. Tôi quay phắt lại, Nhật Phong đang đứng đó, anh mặc một chiếc áo phông đen đơn giản phối cùng áo khoác da, đôi chân dài miên man, đường đường là giám đốc công ty đang giờ làm việc, vậy mà anh lại rảnh rỗi chạy đến trường cấp ba của tôi. Nhật Phong thản nhiên vặn nắp chai nước khoáng, tự mình tu một ngụm rồi nhét lại vào tay cậu nam sinh đang đứng ngơ ngác kia.
77:09
Speaker None
Sau đó, trước hàng trăm con mắt của học sinh toàn trường, anh dùng tay kia lôi từ trong túi giấy ra một ly trà sữa dâu tây size L nhiều trân châu, cắm sẵn ống hút đưa đến tận miệng tôi. Uống đi, đường thiếu quá lại ngốc ra bây giờ. Anh vừa nói vừa dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi giọt mồ hôi trên trán tôi, động tác dịu dàng và sủng ái đến mức khiến đám nữ sinh xung quanh hét lên ầm ĩ. Cậu đội trưởng đội bóng rổ lắp bắp, anh, anh là ai, sao anh lại nhận Mục Miên là bạn gái.
78:19
Speaker None
Nhật Phong lười biếng xoay người lại, một tay trực tiếp vòng qua chiếc eo nhỏ của tôi, siết chặt kéo tôi nép sát vào người anh, khóe môi anh cong lên một nụ cười cực kỳ ngạo mạn, ánh mắt mang theo sự khiêu khích của loài sói đầu đàn bảo vệ lãnh thổ. Tôi là ai à, rõ vậy mà cậu nhìn không ra à. Nói xong một tràng ngang ngược vô lý, Nhật Phong không thèm nhìn sắc mặt xám xịt của cậu nam sinh kia, trực tiếp ôm eo tôi đi thẳng ra khỏi sân vận động.
79:29
Speaker None
Để lại phía sau một biển người đang há hốc mồm vì màn đánh dấu chủ quyền quá mức trẻ trâu nhưng lại ngầu bá cháy của vị nam thần. Nhật Phong kéo tôi một mạch vào phòng để dụng cụ thể chất ở phía sau khán đài, nơi không có ai lui tới. Vừa vào đến nơi anh đóng sầm cửa lại, không gian trong phòng khá tối và chật hẹp. Tôi còn chưa kịp hết choáng váng vì màn tuyên bố hùng hồn ban nãy thì đã bị anh ép sát vào góc tường.
80:39
Speaker None
Anh chống hai tay lên tường vây khốn tôi ở giữa, hơi thở nóng hổi xen lẫn chút gấp gáp phả xuống đỉnh đầu tôi. Anh, anh làm trò gì thế, ở ngoài kia bao nhiêu người. Tôi đỏ mặt tía tai, hai tay lúng túng đẩy nhẹ vào lồng ngực săn chắc của anh. Nhật Phong không lùi lại, ngược lại còn cúi thấp đầu hơn, chóp mũi cọ nhẹ vào trán tôi, nụ cười tinh nghịch thường ngày biến mất, thay vào đó là ánh mắt sâu thẳm, thâm tình và nghiêm túc đến lạ thường.
81:49
Speaker None
Làm trò gì, làm trò ghen tuông đấy. Nhật Phong khàn giọng lẩm bẩm, đưa tay khẽ véo má tôi. Em đồ ngốc này, mặc váy ngắn như thế nhởn nhơ trước mặt bao nhiêu thằng con trai, lại còn định nhận nước của người khác, em muốn chọc anh tức chết phải không. Em đâu có định nhận nước của cậu ấy. Tôi lí nhí phản bác, tim đập thình thịch như đánh trống. Nhật Phong đột nhiên khẽ cười, anh rướn người, dán môi sát vào tai tôi, dùng chất giọng ma mị mang theo điện giật thì thầm.
82:59
Speaker None
Mục Miên, anh nhẫn nại bao năm trời, không phải để em đi nắm tay kẻ khác. Từ lúc em mặc quần yếm chảy nước dãi, đến lúc em mặc váy trắng buộc tóc đuôi ngựa, trong mắt anh chỉ có mình em, em định quyệt nợ sao. Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, chạm ngay vào ánh mắt nóng rực của anh. Làm, làm bạn gái của em nhé, à nhầm, làm bạn gái của anh nhé. Trong giây phút bối rối, tôi nói lắp bắp, lỡ miệng cướp luôn lời thoại của anh.
84:09
Speaker None
Nhật Phong sững người mất hai giây, sau đó bật cười thành tiếng, tiếng cười trầm thấp, vui vẻ lồng ngực rung lên. Anh không nhịn được nữa, cúi đầu ngậm lấy đôi môi đang hé mở vì ngượng của tôi. Nụ hôn lần này không mang theo hơi men của rượu, mà hoàn toàn tỉnh táo, bá đạo nồng nhiệt nhưng cũng ngọt ngào đến tan chảy. Anh cắn nhẹ lên môi tôi trừng phạt rồi lại dịu dàng dỗ dành, triệt để đóng dấu bản quyền lên cục bông nhỏ ngốc nghếch.
85:19
Speaker None
Sau màn tỏ tình trong phòng dụng cụ, Nhật Phong hiên ngang đan mười ngón tay vào tay tôi, dắt thẳng về nhà thủ tội. Vừa bước vào phòng khách, Khải Uy nhìn thấy hai bàn tay đang đan chặt vào nhau của chúng tôi, lập tức hóa rồ. Anh tôi vác gối sofa ném loạn xạ về phía Nhật Phong, gào thét thảm thiết, tên hồ ly tinh này, cậu dùng bùa mê thuốc lú gì bỏ bùa em gái tôi rồi, buông tay Mục Miên ra.
86:29
Speaker None
Lúc này bố mẹ hai bên đang ngồi uống trà đánh cờ ở bàn bên cạnh, khác hoàn toàn với viễn cảnh căng thẳng, phụ huynh hai nhà nhìn thấy cảnh tượng này lại đồng loạt phá lên cười nắc nẻ. Bố Khải Minh của tôi vỗ đùi đánh đét một cái, chỉ tay vào chỗ chú Đình Phong, tôi biết ngay mà. Con trai cậu mang bộ ghen phúc hắc y hệt cậu, lừa con gái tôi vào tròng chứ gì, thôi xong, nhà tôi mất không một cô công chúa rồi.
87:39
Speaker None
Mẹ Minh Hạ thì vui vẻ lấy điện thoại ra chụp ảnh tôi và Nhật Phong đang nắm tay, chép miệng, ôi giào, mất công chúa thì vớt lại được chàng rể xịn nhất thủ đô. Khải Uy, con khóc lóc cái gì, có trách thì trách con ngốc, bị nó bán đứng lấy máy chơi game mà không biết, sủi cảo đi gánh nước tiểu bông chốt đơn, tuyệt vời. Khải Uy ngồi bệt xuống thảm, ôm ngực khóc nấc, bố mẹ, bố mẹ có con là phụ huynh ruột của con không vậy, cả thế giới này đều thông đồng để bắt nạt con.
88:49
Speaker None
Nhật Phong bình thản kéo tôi ngồi xuống sofa, tiện tay bóc một quả quýt nhét vào miệng ông anh vợ đang khóc dở mếu dở, anh vợ bớt giận ăn quýt cho hạ hỏa, lần sau công ty ra phần mềm mới, tớ cho cậu đứng tên dự án, được chưa. Khải Uy nhai quýt rôm rốp, hừ lạnh một tiếng, ít nhất phải ba dự án. Thế là cửa ải gia đình được thông qua một cách hài hước và vô tri đến mức tôi tự hỏi, rốt cuộc tôi có phải là con ruột nhặt từ bãi rác về không.
89:59
Speaker None
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, tôi thuận lợi thi đỗ vào trường đại học của hai anh, chính thức trở thành sinh viên năm nhất. Công ty công nghệ của Nhật Phong và Khải Uy lúc này đã trở thành một thế lực đáng gờm trong giới khởi nghiệp, quy mô mở rộng lên đến hàng trăm nhân viên. Nhật Phong ở công ty là một vị tổng tài mặt lạnh, ra quyết định sắc bén tàn nhẫn, nhân viên cấp dưới hễ thấy anh nhíu mày là không rét mà run.
91:09
Speaker None
Thế nhưng, khí trường đáng sợ đó sẽ tự động tan biến không còn một mảnh mỗi khi bà chủ nhỏ là tôi xuất hiện. Bốn năm đại học trôi qua êm đềm trong sự bao bọc kín kẽ như tường đồng vách sắt của Nhật Phong. Cuối cùng tôi cũng nghênh đón ngày mặc lên người chiếc áo cử nhân, cầm tấm bằng tốt nghiệp loại xuất sắc, lễ tốt nghiệp của trường đại học năm nay hoành tráng chưa từng có, hội trường rực rỡ hoa tươi và chật kín hàng ngàn sinh viên.
92:19
Speaker None
Nhưng điều khiến cả hội trường xôn xao nhất không phải là sự xuất hiện của các giáo sư danh tiếng, mà là vị khách mời đặc biệt đại diện cho cựu sinh viên khởi nghiệp thành công, Nhật Phong. Thú thật nếu nói về chiến lược kinh doanh, các bạn có thể đọc trong sách, còn bí quyết duy nhất và động lực lớn nhất để tôi điên cuồng kiếm tiền từ năm mười tám tuổi, lại rất đơn giản. Cả hội trường nín thở chờ đợi một câu triết lý kinh điển.
93:29
Speaker None
Nhật Phong khẽ nhếch khóe môi, đôi mắt đen thâm tình không nhìn về phía đám đông mà khóa chặt ánh nhìn vào khuôn mặt đang ngơ ngác của tôi ở hàng ghế đầu, anh thong thả nói tiếp. Bí quyết của tôi là, tôi có một cô bạn gái siêu cấp kén ăn, dạ dày cực kỳ mỏng manh và đam mê sưu tập đủ thứ đồ ngốc nghếch trên đời. Tôi phải kiếm thật nhiều tiền để bao trọn mọi tiệm bánh ngọt mà em ấy thích, mua đứt mọi chiếc váy em ấy nhìn trúng, và quan trọng nhất là, xây cho em ấy một lâu đài an toàn tuyệt đối.
94:39
Speaker None
Hội trường lập tức nổ tung, tiếng la hét, vỗ tay, huýt sáo dần dần như vỡ chợ. Các nữ sinh ôm tim gào thét trước màn giải cơm chó thẳng thừng và bá đạo của vị tổng tài mặt lạnh. Nhật Phong phớt lờ sự ồn ào, trực tiếp bước xuống khỏi bục phát biểu, sải những bước chân dài tiến thẳng về phía tôi. Dưới hàng ngàn con mắt đang đổ dồn vào, anh dừng lại trước mặt tôi, từ từ quỳ một chân xuống sàn hội trường.
95:49
Speaker None
Từ trong túi áo vest, anh lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ sẫm, bên trong là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh chói mò mắt do đích thân anh thiết kế. Mục Miên, giọng Nhật Phong trầm khàn, mang theo sự run rẩy nhè nhẹ hiếm thấy của một kẻ luôn tự tin nắm giữ mọi thứ trong tay, gả cho anh, được không. Tôi che miệng, nước mắt hạnh phúc làm nhòe cả lớp trang điểm. Tôi ngốc nghếch gật đầu liên tục khóc nấc lên, em đồng ý.
96:59
Speaker None
Nhật Phong bật cười, một nụ cười rực rỡ và thỏa mãn nhất trần đời, anh lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi, sau đó đứng dậy, ôm trọn tôi vào lòng và đặt lên môi tôi một nụ hôn sâu trước sự chứng kiến của toàn trường. Ngồi ở hàng ghế đại biểu phía sau, Khải Uy lấy tay che mặt, lầm bầm mắng, đồ hồ ly tinh mặt dày, đi dự lễ tốt nghiệp của người ta mà cũng biến thành sân khấu cầu hôn của mình cho được, thật mất mặt mà.
98:09
Speaker None
Nhưng miệng thì mắng, khóe mắt anh trai tôi lại đỏ hoe, vội vàng rút điện thoại ra quay video gửi ngay vào group chat gia đình với dòng tin nhắn, sói đã ngậm cục bông nhà chúng ta đi mất rồi. Chương mười sáu, hôn lễ Thanh Mai Trúc Mã và giọt nước mắt của anh vợ. Hôn lễ của chúng tôi được tổ chức chỉ đúng một tháng sau lễ tốt nghiệp. Lễ đường được trang hoàng bởi hàng vạn đóa hồng trắng nhập khẩu, thả từ trần nhà xuống tạo thành một khung cảnh như bước ra từ truyện cổ tích.
99:19
Speaker None
Tôi mặc chiếc váy cưới đính hàng ngàn viên pha lê thủ công, lộng lẫy và rực rỡ. Khi tiếng nhạc du dương cất lên, cửa lễ đường mở ra, bố Khải Minh mặc bộ vest lịch lãm, hốc mắt hơi đỏ, khoác tay tôi từng bước chậm rãi đi trên thảm đỏ. Ở cuối con đường, Nhật Phong đứng đó, người đàn ông làm mưa làm gió trên thương trường chưa bao giờ biết luống cuống là gì, giờ phút này lại đứng đơ như khúc gỗ.
100:29
Speaker None
Đôi mắt anh rơm rớm nước, gắt gao nhìn tôi không chớp mắt, dường như sợ chỉ cần chớp mắt một cái, tôi sẽ biến mất. Bố Khải Minh giao tay tôi vào tay anh, nghẹn ngào đe dọa, tiểu bông là bảo vật của cả nhà. Nếu cậu dám làm nó rơi một giọt nước mắt nào, tôi sẽ dùng mạng lưới hacker đánh sập toàn bộ công ty của cậu. Nhật Phong nắm chặt lấy tay tôi, kiên định gật đầu, bố yên tâm, con dùng cả sinh mệnh để bảo vệ em ấy.
101:39
Speaker None
Khoảnh khắc thiêng liêng nhất trao nhau lời thề nguyện, Nhật Phong dịu dàng hôn lên mu bàn tay tôi, giọng anh trầm ấm vang lên qua micro, truyền đến tai mọi vị khách trong hội trường. Mục Miên, bắt đầu từ một tiếng anh trai, kết thúc bằng hai tiếng ông xã, anh đã dùng mười mấy năm thanh xuân để giăng lưới, cuối cùng cũng dụ được con cá ngốc nghếch là em vào tròng. Anh yêu em. Dưới khán đài, mẹ Minh Hạ và cô Gia Linh ôm nhau khóc sụt sùi vì xúc động.
102:49
Speaker None
Bố Khải Minh và chú Đình Phong thì vỗ vai nhau, cười tự hào. Nhưng nhân vật chiếm spotlight nhất lại là Khải Uy, ông anh trai thường ngày hét ra lửa của tôi lúc này đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên, khóc tu tu như một đứa trẻ. Anh ấy rút hết bịch giấy ăn này đến bịch giấy ăn khác, vừa hỉ mũi oai oái vừa chỉ tay lên bục, trời ơi thằng hồ ly đó, nó cướp mất em gái tôi rồi, từ nay ai bắt nạt tôi đây.
103:59
Speaker None
An An Audio.
Topics:truyện audiotình cảm gia đìnhtình bạnhọc đườngMục MiênKhải UyNhật Phongbảo vệ em gáitrúc mãđại học

Frequently Asked Questions

Nhật Phong và Khải Uy có mối quan hệ như thế nào với Mục Miên?

Khải Uy là anh trai của Mục Miên, còn Nhật Phong là bạn thân của Khải Uy và cũng là trúc mã, luôn quan tâm và bảo vệ Mục Miên như người thân trong gia đình.

Tại sao Nhật Phong lại thiết lập 'vành đai an toàn' quanh Mục Miên?

Nhật Phong muốn bảo vệ Mục Miên khỏi những bạn nam lớp dưới có ý định tán tỉnh cô bé bằng cách bắt họ giải các bài toán khó, nhằm đảm bảo trí tuệ và sự nghiêm túc khi tiếp cận cô.

Mục Miên lo lắng điều gì khi hai anh trai lên đại học?

Cô bé sợ rằng hai anh trai sẽ bận rộn, có bạn gái và không còn thời gian giúp đỡ hay quan tâm đến mình nữa, đặc biệt là trong việc học tập.

Get More with the Söz AI App

Transcribe recordings, audio files, and YouTube videos — with AI summaries, speaker detection, and unlimited transcriptions.

Or transcribe another YouTube video here →